Kịch bản tốt nghiệp này là sản phẩm đầu tay của mình. "Hẹn gặp anh nơi thiên đường" cũng là sản phẩm đầu tay của mình. Hai cái đầu tay ấy có một điểm chung là mình phải đặt mình vào nhân vật nam để nghĩ và để viết. Nhiều người thắc mắc tại sao nhân vật tôi của mình không phải là nhân vật nữ hay nhân vật trung tâm trong kịch bản của mình không phải là nhân vật nữ? Dĩ nhiên mình có lý do. Thứ nhất, bất kỳ nhân vật nữ nào cũng ao ước được nghe, được kỳ vọng những điều mà nhân vật nam mình muốn nói. Do đó, viết về những cái kỳ vọng, những cái mong muốn được nghe sẽ dễ dàng hơn việc bộc lộ cảm xúc thực sự. Thứ hai, đặt mình vào nhân vật nam vì thực ra thế giới ấy vẫn là bí ẩn đối với mình. Để hiểu được thế giới ấy thì ít nhất mình phải tự đặt mình vào đấy và phải tự trả lời cho mình câu hỏi: "Nếu là mình thì mình sẽ làm gì?" Và dĩ nhiên, hơn ai hết mình hiểu rõ được những nhược điểm mà các nhân vật nam trong tác phẩm của mình mắc phải bởi suy cho cùng, mình không thuộc về thế giới ấy. :)
Em yêu quý,
Anh đã cố gắng dùng giấc mơ tiên tri của mình để xem em có đến với anh hay không nhưng anh đã bất lực. Anh không nhìn thấy gì cả. Chỉ thấy sóng biển rì rào và những ký ức của anh với em, không chỉ ở bờ biển này mà ở bất cứ nơi nào, ngày nào kể từ khi anh và em bên nhau.
Anh đã cố gắng dùng giấc mơ tiên tri của mình để xem em có đến với anh hay không nhưng anh đã bất lực. Anh không nhìn thấy gì cả. Chỉ thấy sóng biển rì rào và những ký ức của anh với em, không chỉ ở bờ biển này mà ở bất cứ nơi nào, ngày nào kể từ khi anh và em bên nhau.
Em đã có một cuộc sống chắc chắn trước mặt, một người luôn luôn yêu em và đảm bảo cho em một cuộc sống hạnh phúc. Còn anh, một gã lang thang liệu có thể đem đến cho em điều gì ngoài ba cái trò tiên tri vớ vẩn mà lúc nào anh cũng muốn vứt bỏ. Vì vậy, chẳng bao giờ anh dùng nó để xem trong tương lai anh và em có đến được với nhau không, điều mà bất kỳ người bình thường nào cũng muốn biết. Dĩ nhiên, anh không muốn nói mình là người phi thường mà chỉ vì anh sợ, khi nhìn thấy cái tương lai mịt mù vắng bóng em, anh sợ mình không biết sẽ đi tiếp như thế nào trong phần đời còn lại.
Với anh, chỉ có một điều duy nhất anh có thể dành cho em lúc này là tình yêu của mình, một thứ tình cảm mà đã nhiều lần anh tin rằng sẽ chẳng thể nào có trên đời này, trước khi anh gặp em. Anh không tin vào tình yêu em à.
Anh không thể biết tình yêu đã đến với anh từ lúc nào, anh không biết được tại sao anh yêu em nhưng anh không thể ngăn được trái tim mình thổn thức khi nghĩ đến em. Anh không hy vọng em sẽ đến đây gặp anh vì có lẽ giờ đây em còn đang bận rộn cho cuộc sống sắp tới. Vì vậy, anh để bức thư lại đây cho em để gió, để sóng biển, hay để bất cứ điều gì từ tự nhiên có thể mang tình cảm này đến đọc cho em nghe. Anh chúc em hạnh phúc.
