Tôi không bao giờ nghĩ rằng có một buổi sáng sớm nào đó lại đón bình minh trên vịnh Marina xinh đẹp cùng giai điệu trong trẻo của "Bản tình ca đầu tiên" ở đảo quốc Sư tử Singapore. Đặt hành lý bên cạnh, vịn tay lên thành cầu, ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, tôi tưởng mình vẫn đang chìm trong một giấc ngủ muộn. Mọi thứ đẹp đến ngỡ ngàng. Trong giây phút ấy, tôi phát hiện ra rằng, cảnh vật mà tôi nghĩ là vô tri vô giác kia lại tỏa ra một thứ hơi ấm lạ kỳ. Tôi không khóc. Dù buồn, dù vui, dù một mình, dù tủi thân…tôi cũng không khóc.