Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Tận thế hay không là do con người

Tôi ghét phải viết một bài viết về cái gọi là "ngày tận thế" vì tôi không muốn viết về điều mà mình chẳng tin, nhưng càng gần tới ngày đông chí, những thông tin thêu dệt càng ngày càng nhiều và mới đây nhất là lời sấm truyền được cho là của: nhà tiên tri nổi danh người Pháp Nostradamus:
"Vào buổi sáng tĩnh lặng, mọi thứ sẽ kết thúc
Khi “điệu nhảy ngựa” đạt con số của 9 vòng tròn"
Câu sấm truyền này càng tăng thêm sự tin tưởng của mọi người vì tất cả đều cho rằng, chúng đang ám chỉ đến điệu nhảy ngựa Gangnam Style của người Hàn Quốc. Nếu trung bình mỗi ngày có 8 triệu người xem thì đến 21 tháng 12, chúng sẽ cán mốc 1 tỷ (tức là đạt đến con số 9 vòng tròn).

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Viết ngắn...


Có đôi lúc mình chợt nghĩ, tại sao người yêu, vợ chồng đều được gọi là...bạn. Người yêu thì là bạn trai, bạn gái, vợ chồng thì là bạn đời. Riêng chữ bạn đời, mình nhớ có lần chị Trang Hạ đã viết thế này:

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

Mỗi chuyến đi là một cuộc dạo chơi

Tôi không bao giờ nghĩ rằng có một buổi sáng sớm nào đó lại đón bình minh trên vịnh Marina xinh đẹp cùng giai điệu trong trẻo của "Bản tình ca đầu tiên" ở đảo quốc Sư tử Singapore. Đặt hành lý bên cạnh, vịn tay lên thành cầu, ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, tôi tưởng mình vẫn đang chìm trong một giấc ngủ muộn. Mọi thứ đẹp đến ngỡ ngàng. Trong giây phút ấy, tôi phát hiện ra rằng, cảnh vật mà tôi nghĩ là vô tri vô giác kia lại tỏa ra một thứ hơi ấm lạ kỳ. Tôi không khóc. Dù buồn, dù vui, dù một mình, dù tủi thân…tôi cũng không khóc. 

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

Một ước mơ nhỏ



Ngày mai, nếu ở Việt Nam thì sẽ lại được khoác lên mình chiếc áo màu cam, được đội mũ bằng và được cầm trong tay tấm bằng khác màu với tấm bằng màu với màu xanh lá cây mà mình đã được nhận từ ba năm trước.
Ngày mai, nếu ở Việt Nam thì lại thành một ngày quan trọng, được nhận một số lời chúc mừng (hy vọng là thế), nhưng chỉ muốn đi qua ngày trọng đại này một cách lặng lẽ nhất như ngày sinh nhật lần thứ 25 vừa rồi.
Ngày mai, nếu ở Việt Nam, sẽ lại cầm trên tay một quyết định mới cho một khóa học mới và rồi lại phải tiếp tục con đường: học, học nữa, học mãi…
Ngày mai, bất chợt mình nhận ra rằng hình thức đôi lúc cũng cần thiết để đánh dấu lại những chặng đường đã đi qua.
Ngày mai, lại tiếp tục hướng về Việt Nam như cách đây ba tuần nhưng là hướng về Sài Gòn,về thành phố yêu thương của mình để cảm nhận, để chia vui với các anh chị Tân Thạc sĩ, Tiến sĩ trong lễ tốt nghiệp cũng như các anh chị Tân học viên Cao học, Nghiên cứu sinh trong Lễ khai giảng năm học mới.

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

Nghề của yêu thương

"Đối với người giáo viên, cần phải có kiến thức, có hiểu biết sư phạm về quy luật xã hội, có khả năng dùng lời nói để tác động đến tâm hồn học sinh, có kỹ năng đặc sắc nhìn nhận con người và cảm thấy những rung động tinh tế nhất của trái tim." Xukhomlinxki
Nếu không có cái nghề gọi là nghề của yêu thương thì chắc sẽ không có những ngày tháng vất vả của ba má để nuôi hai anh em mình khôn lớn như bây giờ, không có những ngày ba đi soi cua ở biển, đi chặt củi ở rừng, má đi trồng rau, nấu rượu, bán xá xị, nuôi heo, nuôi gà…và cũng không có những ngày khi mới 5, 6 tuổi mình đã biết nấu thứ thức ăn đầu tiên không dành cho người: cháo heo.
Nếu không có cái nghề gọi là nghề của yêu thương thì sẽ không có những lời nói nghẹn ngào của má khi quyết định xây nhà cho hai anh em ở Sài Gòn bởi vì ba má đi dạy gần ba mươi năm mà không thể tích cóp đủ tiền, phải chạy vạy đi vay đi mượn khắp nơi với con số nợ lên đến hàng trăm triệu. Mình, cái đứa ở trong nhà ba má nhưng chẳng thể đóng góp thêm bất kỳ đồng nào, chỉ có thể chia sẻ bằng cách không xin tiền kể từ khi chính thức đi làm và giờ là đi học.
Nếu không có cái nghề gọi là nghề của yêu thương thì mình cũng không thể ở đây để học một chương trình Master khác khi mà cái đầu tiên đã hoàn tất. Mình cũng sẽ động lòng khi nhìn thấy điều kiện làm việc của các giảng viên nước ngoài để rồi tủi thân cho các giảng viên Việt Nam vì những lo toan cho cuộc sống mà không thể chuyên tâm cho công việc giảng dạy, nghiên cứu và để rồi phải băn khoăn trăn trở: liệu mình có nên đi tiếp con đường này?
Nếu không có cái nghề gọi là nghề của yêu thương thì mình cũng sẽ không thể phát biểu là nghề chọn mình chứ mình không chọn nghề. Mình đã gắn bó với nghề này đã ba năm, ba lần đứng lớp, ba lần đưa sinh viên đi thực tập, ba lần hướng dẫn sinh viên nghiên cứu khoa học và hai lần làm giáo viên chủ nhiệm. Mỗi công việc trải qua đều cho mình những cảm xúc khác nhau: đó là sự bở ngỡ khi thấy nhiều người lớn tuổi hơn mình, thậm chí có người bằng tuổi ba vẫn gọi mình bằng cô, đó là niềm vui khi thấy mình trưởng thành hơn sau mỗi lần đưa sinh viên đi thực tập, đó là hạnh phúc khi thấy sinh viên đạt giải thưởng cao trong nghiên cứu. Và đó cũng là những giọt nước mắt khi công việc gặp trục trặc, bế tắc.
Nếu không có cái nghề gọi là nghề của yêu thương thì cũng sẽ không cảm thấy hân hoan khi nghe sinh viên bảo rằng: sau này em cũng muốn đi dạy như cô, không có sự xúc động khi sinh viên liên tục dành cho mình những quan tâm ngọt ngào như những món quà của ngày mồng 8/3, 20/10, quà chia tay, bó hoa cho buổi bảo vệ luận văn, buổi tiệc sinh nhật đầy bí mật, những tin nhắn thăm hỏi, động viên…Tất cả những điều này đem đến cho mình những niềm hạnh phúc mà nhiều nghề khác dù tiền nhiều hơn cũng không thể mua nổi.
Dù biết rằng ở Việt Nam, khi nhắc đến nghề giáo, nhiều vùng, nhiều nơi vẫn có những câu chuyện tiêu cực làm mai một đi hai tiếng “người thầy” thiêng liêng mà nhiều người vẫn hằng kính trọng. Tuy nhiên, mình tin rằng, sự tiêu cực đó cũng chỉ là thiểu số. Và mình cảm thấy thật may mắn khi được sinh ra trong gia đình này, được làm việc trong môi trường này dù thỉnh thoảng thấy tủi thân vì sự nghèo khó thì cũng chưa bao giờ cảm thấy hổ thẹn vì hai tiếng “người thầy”.
(P/s: Vì 20 tháng 11 tới sẽ phải đi làm nên không thể post bài này lên đây được, vì vậy hôm nay đành post trước.)

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

Nhân ngày những con số lẻ nằm cạnh bên nhau -11/11/11


"Người ta luôn tiếc là chưa làm đủ, nói đủ với những người mình yêu thương và người xung quanh". (FB cô HT)
Ngày hôm qua, mình đã đi dưới mưa suốt hơn một giờ đồng hồ. Sân trường đủ rộng, gió đủ lạnh và mưa đủ lớn để mình quyết định lang thang như vậy. Dĩ nhiên, mình không bạc đãi cơ thể đến mức không mang theo dù, không khóac áo ấm và không quàng khăn cổ. Dạ dày mình đã đủ đau, chân mình đã đủ sưng để bước đi khập khiễng do phải chạy lên chạy xuống cầu thang nhiều vào những ngày cuối tuần và đầu mình đã đủ vết bầm do những cơn gió lạnh thốc vào rồi, mình không muốn phải nằm một chỗ để mất việc vào ngày cuối tuần này nữa. Nhưng mình vẫn đi, dù chỉ là một lần dưới cơn mưa này mà không có mục đích rõ ràng. Mình không kiếm tìm sự lãng mạn ở đây, đơn giản chỉ là kiếm tìm cho mình câu trả lời cho câu hỏi tại sao.
Rõ ràng là trong hàng loạt câu hỏi tại sao mà mình đặt ra hoàn toàn không có câu trả lời rõ ràng nào. Rồi mình lại đổ lỗi cho số phận, điều mà dễ dàng làm nhất cho bất kỳ những câu hỏi không nguyên cớ. Ừ, số phận mình là vậy. Nhìn lại những chặng đường mà mình đi qua, những cột mốc mà mình đã đến, ai cũng bảo sao mình may mắn vậy, sao con đường mà mình đi dễ dàng vậy? Thực ra, họ không có gì sai khi nói như thế vì họ ở ngoài cuộc sống của mình, họ chỉ đứng ngoài nhìn vào chứ chưa bao giờ song hành cùng mình trên bất kỳ chặng đường nào. Chỉ có những đứa bạn thân của mình là kịch liệt phản đối những cái may mắn trên những cột mốc đó và chúng nó đặt lại câu hỏi: Liệu mình có sinh vào mùa mưa không?
Đã bao lần, mình thầm trách ông trời sao rải quá nhiều đá trên con đường mình đi mà không cho mình một người bạn đồng hành thực sự, người có thể sẻ chia, an ủi mình lúc mình hoàn toàn kiệt sức. Đã bao lần mình phải dọn dẹp đá trên những con đường đi qua và quá mệt mỏi với cái gọi là đấu tranh cho cuộc sống trong khi những người khác cũng đứng trên những cột mốc đó với phong thái ung dung và dễ dàng hơn mình rất nhiều. Cũng là viết luận văn tốt nghiệp cao học, nhiều người dành cho nó nhiều thời gian nhưng vẫn cảm thấy áp lực thì mình chỉ có đúng một tháng để hòan thành rồi nhiều người lại thắc mắc sao mình lại hoàn thành dễ dàng mà không biết rằng, thời gian càng ngắn thì áp lực càng nhiều. Cũng là đi du học tại trường này nhưng bạn của mình đi với người yêu, có sinh họat phí hàng tháng do khoa đề xuất và khoa giảng bài hẳn bằng tiếng Anh nhưng bạn vẫn thấy áp lực và muốn bỏ. Mình bảo, nếu chỉ vì lý do đó để từ bỏ thì chính mình đã rời bỏ rất lâu rồi. Mình qua đây một mình, không sinh hoạt phí học kỳ này và khoa giảng bài bằng tiếng Hoa nhưng hỏi mình bằng tiếng Anh chỉ vì giáo trình bằng tiếng Anh. Đó thực sự là những gì đang diễn ra ở đây.
Những cơn mưa lướt qua vội vã, tránh phải đụng chạm với mình nhiều lần. Chiếc ô mình mua vẫn là chiếc ô màu hồng như màu tượng trưng cho sự trong trẻo, dễ thương cuộc sống. Khi mình cô độc nhất, đau buồn nhất thì những sự trong trẻo dễ thương thế này và những tình yêu thương với mọi người chính là những cái kéo mình ở lại cuộc sống. Tình yêu thương ấy có thể là tình yêu, có thể là tình bạn, có thể đơn giản chỉ là sự xúc động đối với thiên nhiên, nghệ thuật. Tại sao con người ta lại tự cho mình cái quyền đi phán xét tình yêu thương của người khác khi mình không là gì của họ. Thậm chí có là gì của họ thì bản thân mỗi người vẫn có những nỗi niềm riêng của mình và họ có quyền cho đi tình yêu thương cho những điều tốt đẹp khác. Mình luôn mỉa mai đối với những người tự cho mình cái quyền xen vào cuộc đời người khác không vì lý do gì nên chẳng bao giờ để tâm vào những lời lẽ đó và chẳng bao giờ vì nó mà rối trí. Không có tình yêu thương sẽ không có Trịnh Công Sơn để hát bài: Tôi là ai mà yêu quá đời này, không có tình yêu thương thì sẽ không có những giọt nước mắt chảy khi chúng ta đọc cái kết của Hoàng tử bé: Cảnh ấy đối với tôi, là cảnh đẹp nhất và buồn nhất trên thế gian. Nó cũng là cái cảnh ở trang trước, nhưng tôi đã vẽ một lần nữa để bạn nhìn rõ hơn. Chính tại nơi đây ông hoàng bé nhỏ đã xuất hiện trên Trái Đất, rồi lại biến đi.
Hãy nhìn chăm chú c
ảnh này cho đến khi bạn chắc rằng bạn có thể nhận ra nó, nếu ngày kia bạn du hành sang châu Phi, trong sa mạc. Và nếu bạn tình cờ đi ngang qua đó, tôi xin bạn, xin bạn đừng vội, hãy nán lại một chút ngay dưới ngôi sao ! Nếu bấy giờ có một đứa bé đến bên bạn, nếu em cười, nếu em có mái tóc vàng óng, nếu em không trả lời khi người ta hỏi, bạn sẽ đoán ra đấy là ai. Bấy giờ bạn hãy thương tôi ! Đừng để tôi buồn quá thế này : Hãy viết thư cho tôi báo rằng em đã trở lại...
Và cũng trong cơn mưa ấy, mình đã đặt ra cho mình câu hỏi: giả sử ngày mai mình chết thì ai sẽ viết cho mình những lời lẽ đầy yêu thương. Không phải ngẫu nhiên mình đặt ra câu hỏi này mà là một người bạn bằng tuổi mình đã đi vào tuần vừa rồi vì một tai nạn ở Sài Gòn khiến nhiều người cảm thấy tiếc thương vì ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Ừ, nhưng lúc chết đi rồi thì dù có hàng ngàn lời yêu thương đầy cảm động thì mình cũng chẳng thể nào đọc được. Ngược lại, mình chẳng cảm thấy tiếc nuối nhiều vì ít ra cũng kịp để lại lời yêu thương cho người mà mình yêu thương. Tại sao con người cứ phải đợi đến cái chết mới nhận chân ra được những giá trị đích thực của cuộc sống mà không thể sống như hôm nay là ngày cuối cùng của mình và người khác? Tại sao con người cứ mãi ôm lấy nỗi cô đơn của riêng mình mà không biết rằng chính tình yêu thương mới là sợi dây duy nhất kết nối họ với cuộc sống?



Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Xin đừng cho âu lo in lên tình tôi (*)


Vậy là tuổi 25 đã đong đầy bằng con số tròn trĩnh, không còn là 24 tuổi mấy tháng nữa. Giờ thì 25 tuổi 2 ngày :) hoặc 26 tuổi thiếu 363 ngày.
Mọi năm, vào ngày sinh nhật, mình đều viết một bài tự chúc mừng và giữ riêng cho mình những kỉ niệm đẹp trong ngày này bằng những cách khác nhau.  Năm 2009, lần đầu tiên mình trải qua khoảnh khắc sinh nhật 12 giờ đêm trong lời chúc và trong những cái chạm cốc của mấy chục bạn sinh viên Mùa hè xanh. Năm 2010, mình đã có thời gian dài để gặp gỡ bạn bè, sinh viên suốt từ ngày chưa sinh nhật đến sau đó mà vẫn còn sót lại những đứa bạn thân đại học. Kết quả là nhận quà chúc mừng sinh nhật tròn 24 tuổi của Ruồi khi chỉ còn hơn 10 ngày nữa là đến sinh nhật lần thứ 25.  Năm nay, rất có thể là năm đi xa, đến một vùng đất lạ nhưng mình lại chọn giữ khoảnh khắc cho ngày sinh nhật này một cách yên bình và đẹp đẽ nhất trong một quán ăn trên một con đường nhỏ xinh hay bên những tiếng nhạc trong trẻo và giọng hát ấm áp ở một quán café bên Hồ Con Rùa. Dĩ nhiên, ngày trước đó vẫn có một chút ồn ào trong cuộc gặp gỡ với những người thân thiết như: Xỉn, HH, TT. Kết quả là ngày hôm sau ngày sinh nhật đã nhận được tin nhắn chúc mừng sinh nhật muộn và thắc mắc của Phương: “Happy birthday, năm nay sao yên tĩnh thế?”
Mỗi người đều có những cách khác nhau để đi qua cái ngày một năm chỉ có một lần này.
Năm nào cũng vậy, cứ đến 12 giờ đêm, T nhắn tin chúc mừng. Đây là một nỗ lực đặc biệt vì theo lời bạn, thông thường bạn chỉ thức được đến 10 giờ 30 hoặc 11 giờ. Tin nhắn 12 giờ đêm của bé Linh cùng quà tặng âm nhạc qua điện thoại bằng số máy S-Fone lúc 10 giờ 30 phút hôm sau làm mình bất ngờ. Không có bài hát nào mang nội dung Chúc mừng sinh nhật mà chỉ có Con đường hạnh phúc và Cảm ơn một đóa xuân ngời…Những bài hát như những lời chúc, điều mà bé Linh mong muốn nhất là mình sẽ được đi trên con đường hạnh phúc của mình.
Không để ngày sinh trên FB và bắt đầu ngày này bằng mấy câu thơ của Tagore, mấy câu thơ phù hợp với tâm trạng của mình vào sáng sớm thức dậy:
"Sáng hôm nay
Tôi bỗng nhớ đến những vật nhỏ
và những bài hát nhỏ
Tôi như đang trôi trên dòng nước
trong một chiếc thuyền
lướt qua cả hai bờ cuộc sống".
Đó là ước muốn bước đi trên con đường của mình bằng những điều nhỏ bé, yên bình và giản dị nhất. 
Cuộc sống không bao giờ khắt khe với bạn, quan trọng là bạn đòi hỏi từ nó những gì. Khi nào quá mệt mỏi, hãy thả trôi mọi thứ, kể cả bản thân mình. Đừng gồng mình và chịu đựng. Bạn sẽ có thể bước tiếp.
Và mình đã tìm thấy hơi thở trên con đường của mình vào buổi sáng sớm hôm đó.
Mình lại đến VPKT Đài Bắc làm hồ sơ sau không biết bao nhiêu ngày lui tới. Cuối cùng đã thành công được một nửa. Bây giờ chỉ còn chờ đợi. Kể cả có những gì bất thường, những điều không mong đợi ập tới, mình cũng đủ sức đón nhận vì đã chuẩn bị sẵn sàng.
Cảm ơn ngày, cảm ơn những người luôn luôn yêu thương mình với những món quà, những lời chúc mừng trên FB hay tin nhắn đầy cảm động của mẹ, tin nhắn giản dị của ba và những tin nhắn khác để mình được refresh lại mọi thứ sau bao nhiêu ngày mệt mỏi.
Và cảm ơn cả những người yêu thương nhưng quên mất ngày sinh nhật của mình như sáng nay Soa, cô bạn thân Đại học đã viết trên FB: “Lời tự thú muộn màng là ta đã quên béng sanh nhựt của ngừi iu. Xin ngừi iu tha thứ. Chúc ngừi iu luôn trẻ trung nhí nhảnh xinh đệp đáng iu nhá”.
Ngày sinh nhật tuyệt đối không phải là thước đo giá trị tình cảm của người khác dành cho bạn. Nó chỉ là dịp để thể hiện tình cảm cho người mà mình yêu thương. Do đó, ngoài ngày này còn vô vàn cách, vô vàn dịp khác để thể hiện tình cảm. Điều quan trọng nhất là bạn đã tồn tại trong lòng người khác như thế nào mà thôi.
--------
(*) Lời bài hát: Cảm ơn một đóa xuân ngời

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

When I finish

Cuối cùng cũng làm xong và cảm thấy vui vì điều đó. Chỉ có điều mình không hiểu tại sao mình lại thấy vui khi những thứ mình làm xong đó không phải dành cho mình mà là cho người khác. Thực sự không hiểu.
Dĩ nhiên, không phải mình vừa ý 100% với những gì mình đã làm dù cố gắng hết sức có thể để nó được trọn vẹn nhất. Điều này làm mình nhớ đến câu chuyện: "Bầy chim thiên nga" với nàng công chúa Lidơ bé bỏng. Nàng công chúa ngày đêm đi tìm lá tầm ma để cứu những người anh thoát khỏi hình dạng những con thiên nga vì lời nguyền của mụ phù thủy. Cô bé đã cố gắng hết sức nhưng cuối cùng vẫn còn sót lại một chiếc cánh thiên nga của hoàng tử út. Có lẽ cái không hoàn hảo ấy mới chính là cuộc sống.
Mình đã biết bơi dù chỉ học trong một buổi sáng. Mình hiểu, nếu không có sự chỉ dẫn của thầy thì chắc chắn mình không thể nào bơi được. Nhưng điều quan trọng hơn cả, mình nhận ra được nhiều điều thú vị từ việc bơi lội này.
Bơi lội cũng như cuộc sống. Học bơi cũng chính là học đối mặt với cuộc sống. Nếu không vượt qua được nỗi sợ hãi trong lòng mình thì chắc chắn sẽ không thành công được. Chẳng ai biết bơi mà lại sợ nước cả.
Bơi lội cũng như cuộc sống. Nếu xem nước là những khó khăn và thử thách thì phải biết lặn ngụp trong những khó khăn và thử thách đó, phải biết đối mặt với nó thì chẳng có gì có thể ngăn cản bạn. Lúc đầu, mình đã cố gắng rất nhiều nhưng không thể nổi. Và mình càng sợ hãi hơn khi bị đưa ra giữa dòng nước cao đến miệng. Thầy bảo: dùng hai tay ôm đầu gối, úp mặt xuống nước và nín thở, kiểu gì cũng nổi. Ban đầu mình không làm được vì mất bình tĩnh. Nhưng cuối cùng mình đã thành công khi tự nhủ là sẽ không sợ. Chẳng có dòng nước nào có thể nhấn chìm bạn khi bạn không sợ nó và kiên quyết đối mặt với nó. Đó là điều mình học được.
Bơi lội cũng như cuộc sống. Trong cuộc sống, bạn đừng bao giờ để mình rơi vào tình trạng kiệt sức vì như vậy bạn sẽ bị khủng hoảng. Khi bơi, nếu bạn dùng hết sức thì bạn rất dễ bị chìm.
Bơi lội cũng như cuộc sống. Trong cuộc sống, có nhiều sự việc, nhiều sự kiện dễ khiến ta mất bình tĩnh. Nếu mất bình tĩnh thì rất dễ hỏng việc. Khi bơi, nếu mất bình tĩnh sẽ chẳng thể nào vẫy vùng được.
Bơi lội cũng như cuộc sống. Trong cuộc sống, đôi lúc cần phải thư giãn thì khi bơi, bạn cũng có thể nằm ngửa trên mặt nước để tận hưởng mọi cảm xúc tuyệt vời nhất.
Bơi lội cũng như cuộc sống. Khi bơi, bạn cần phải có một người bạn song hành để giúp bạn lúc bạn gặp khó khăn, để nâng bạn lên khi bạn bị chìm xuống. Trong cuộc sống cũng vậy, nếu lúc nào bên bạn cũng có một người có thể hiểu, cảm thông và chia sẻ thì bạn sẽ không bao giờ bị chìm.

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

Mèo con đi hoang


Đúng như mong ước của nó, tôi đã để nó chui qua cánh cổng khép chặt chăng đầy hoa vàng.
Tôi không thể cất giấu nó trong bốn vách tường chật hẹp của căn nhà...trong tiếng kêu gào thảm thiết hay những yên lặng giấu mình ở những chỗ được xem là ẩn nấp.
Nó đã đến để làm bạn với tôi trong những ngày tháng một mình này nhưng tôi quá bận để chăm sóc nó.
Tôi không thể làm vừa lòng nó, nuông chiều nó cũng như nuông chiều chính bản thân mình.
Những giọt sữa nằm nghiêng trên sàn vì những bữa ăn không nấu cho chính mình và cho chính nó.
Những ẩn nấp tội nghiệp vì nhớ nhà, những chiếc lông dựng đứng để tự vệ và tự che chở.
Làm sao phải khổ sở thế kia?
Làm sao đó gọi là cuộc sống?
Bên ngoài, thế giới rộng lớn và lạ lẫm...
Liệu chú mèo con bé nhỏ tội nghiệp có quay về trong nỗi sợ hãi hay tự chinh phục cuộc sống bằng việc đi hoang của mình?

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

Nội Bài ngày 1.5


Ngày Quốc tế Lao động, sân bay vẫn không ngớt người. Lần thứ 5 ra sân bay này và lần đầu tiên đóng vai người đi đưa tiễn. Ờ, mà cái sân bay này lúc nào cũng thích làm cái đầu tiên dù không phải gần gũi với mình gì cho lắm. Tọa lạc ở nơi cách xa trung tâm Thủ Đô gần 30 km khiến cho cái cảm giác đi máy bay chẳng thể nào dễ chịu hơn. Bình thường mất cả tiếng làm thủ tục rồi, giờ lại thêm cả tiếng để ra được sân bay nữa nên đôi lúc thấy đi tàu, đi xe khỏe hơn nhiều. Lần đầu tiên mình đi máy bay cũng từ chính cái sân bay xa xôi này. Đó là vào một ngày tháng 4/2008, khi mình và Bờm đều là sinh viên năm cuối đại học. Hai cái đứa sót lại cuối cùng trong chuyến đi thực tập năm đó cuối cùng lại trở thành đồng nghiệp của nhau.
Lần thứ hai, mình đóng vai một "hướng dẫn viên du lịch" khi dắt một đoàn 22 người ra sân bay này, lúc đó tự dưng thấy mình người lớn hơn, trưởng thành hơn. Lần thứ ba, hai chị em lặng lẽ đến và đi như Hà Nội chưa từng biết có sự xuất hiện của mình và chị. Ừ, thì biết làm sao được mà biết. Lần thứ tư, lần đầu tiên một mình ra sân bay này, lần đầu cho hành trình đến Đà Nẵng nhưng không hề có cảm buồn. Và giờ là lần thứ 5.
Mình thích đứng ngắm nhìn những chiếc máy bay cất cánh và hạ cánh tại sân bay. Đứng ở Nội Bài có thể nhìn thấy được. Nghĩ đến chuyện tương lai lại sẽ ra đây cho lần thứ 6. Nhanh thôi, chắc là khoảng một tháng nữa nhưng tự dưng không thấy sợ. Trước đây, mỗi lần nghĩ đến chuyện kết thúc khóa học ở Dự án mình đều cảm thấy lo lắng và không dám nghĩ tiếp. Nhưng giờ thì mọi thứ đã đi thành một vòng tròn sau bao nhiêu biến cố. Sau tất cả những khủng hoảng đã xảy ra trong lòng mình, sau những ngày tách rời khỏi mọi sự giao tiếp bên ngoài mình đã hiểu và đã biết cách chấp nhận, biết cách đứng dậy. Mình nhận ra, cuộc vui nào mà chẳng có lúc tàn, cuộc gặp nào mà chẳng có lúc chia tay. Điều đáng sợ không nằm ở những giây phút chia tay ấy mà là sự phân rã, sự chia ly trong chính mỗi người. Có những cuộc gặp, có những tồn tại bên nhau mãi mãi nhưng trong lòng mỗi người là một khoảng cách, là sự chia ly thì liệu cuộc gặp ấy có ý nghĩa gì? Có những giây phút chia ly nhưng lòng tôi vẫn có bạn, lòng bạn vẫn có tôi thì thời gian và khoảng cách có gì là quan trọng? Với mình, sự chia ly trong lòng mới thực sự đáng sợ. Có lẽ vì thế mà khi cậu đi rồi mình vẫn còn trêu theo được một câu: Khi nào cậu về rồi, nhớ cho đứa cháu nghèo khổ này tiền mua…xe hơi cậu nhé. Nhưng cái ông cậu bất cẩn của mình đã làm rơi mất ngay 100USD trước khi qua cửa An ninh để ban tặng “câu chuyện Tái ông mất ngựa” cho những kẻ tưởng chừng như đã nhặt được và chia chác nhau số tiền ấy.
Nói chuyện điện thoại với bé Linh ở sân bay. Nghe giọng nghẹn ngào (vì nghẹt mũi) của mình, nó tưởng mình lại khóc vì chuyện gì đó. Sau khi biết hành trình của mình trong những ngày nghỉ lễ vừa qua là ở nhà, nó lại động viên…Nhưng mình bảo ở nhà thì ở nhà, vẫn đi ra ngoài làm được một số việc, vẫn đi ăn KFC đó chứ, đừng có mà thương hại tôi. Chỉ có điều, khi mình rời nhà rồi những vần thơ mà dù khóa cửa khép chặt vẫn tự động “gửi gió cho mây ngàn bay” (vì bé Linh bảo mình ko biết làm thơ cho 1 chàng thơ tưởng tượng mà)^^
Em muốn kể anh nghe
Về những điều chưa biết
Khi hoàng hôn vụt tắt
Là lúc em nhớ anh
Những bóng chữ xô nghiêng trên đường đời tấp nập
Ném vô hình vào vết sẹo thời gian
Ngày ăn đêm và mưa ăn nắng
Cuộc đời tròn trịa trong những chốn thương đau
Những nghịch lý nuốt trôi chân lý
Những sầu nghiêng che khuất một nụ cười
Bóng người người đổ dài trên đường cát
Thăm thẳm đưa về một nỗi đơn côi
Nghe bước anh đi trên đường khuya lạnh lẽo
Đứng xa nhìn em chỉ biết nhớ thương
Nước mắt còn đây nhưng chẳng buồn rơi nữa
Để tỏ đường trông bóng anh qua
Ngày lại ngày thời gian thêm buồn bã
Khóc thương nhiều cũng bởi chuyện tình yêu
Con đường em đi còn dài còn dài quá
Con đường anh qua đã đến tự bao giờ

Em sẽ kể anh nghe
Về những điều em sợ
Sợ anh về nhưng chẳng thấy em đâu
Sợ anh đến với em nhưng lại ở một mình
Để thời gian bắt anh thêm chờ đợi

Em sẽ kể anh nghe
Chỉ một điều em muốn
Ngoài kia là tiếng sóng
Biển kể chuyện tình yêu
Chuyện ngày xưa ngày nay và cả ngày sau nữa
Sóng ngàn năm lưu lạc
Nhưng biển mãi đợi chờ…

Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2011

Còn ta với nồng nàn



Những ngày lễ, Hà Nội thưa người đi lại trả cho thành phố nỗi buồn của một thiếu nữ hoài niệm. Buồn trong sự sang trọng và thánh thiện. Chọn ở lại Hà Nội không phải vì ngày lễ không có chỗ đi chơi mà vì muốn ở lại cùng nỗi buồn của nó như hai người bạn trong nỗi buồn tìm đến nhau, lắng nghe tiếng lòng của nhau. Hà cớ gì còn sợ buồn trong những ngày này khi ta có một người bạn như thế bên cạnh?
Những ngày lễ, cơn mưa đổ ập xuống trong khoảnh khắc kiếm tìm mùa hạ. Mưa ở Hà Nội không giống mưa ở Sài Gòn. Những hạt mưa bé nhỏ chỉ đủ làm ướt áo và tóc, đủ làm bẩn đường đi chứ không đủ làm xe cộ chết máy phải lội bộ, phải khổ sở trên những chặng đường dài ngập nước. Nó cũng không đủ khả năng xóa nhòa ranh giới giữa nước mắt của trời và nước mắt của người trên chiếc xe đạp qua con phố dài. Có lẽ vì thế nó khiến ta dễ dàng nhận ra một điều: ở Hà Nội dễ buồn nhưng khó khóc, ở Sài Gòn khó buồn nhưng nước mắt lại dễ tuôn rơi.
Những ngày lễ, những chiếc xe đạp chở hoa vẫn không ngừng bày bán. Ai đó đã nói rằng, những người chở hoa ấy chính là những người nghệ sĩ nhất xứ Hà thành này. Họ đã tô, đã vẽ cho những con đường Hà Nội nhiều màu sắc nên thơ. Họ đã đem mùa hoa về cho mảnh đất hơn 1000 năm tuổi. Mỗi mùa một loại hoa: tháng 4 – loa kèn, tháng 5- sen hồng, sen trắng…Dừng lại mua hoa không phải vì “yêu những bông hoa và thích nói điều kỳ lạ” hay “ngắm nhìn những bông hoa thấy no nê mà không cần phải ăn uống”(*). Những bông hoa tắm mình dưới mưa, tả tơi, xơ xác nhưng người bán hoa vẫn cứ thế, đứng dưới mưa cầm trên tay những bó hoa hồng to tướng mà giá chưa tới 1000 đồng/bông.
Những ngày lễ, đến trường thấy trống vắng lạ lùng. Cũng con đường đó, cũng bậc thang đó nhưng tìm kiếm mãi không thấy bất kỳ một chiếc xe quen thuộc nào. Thấy an ủi vì không phải chứng kiến lại cảnh như thế này sau khi rời Dự Án. Vui mừng vì gặp được hai người bạn cùng lớp trên Văn phòng và cùng đi ăn trưa, một bữa trưa lặng lẽ hơn bất kỳ bữa trưa nào khác.
Những ngày lễ, từ chối tất cả mọi giao tiếp: Facebook, Yahoo, Gmail, trừ điện thoại và blog. Vui mừng vì trong những ngày lễ này vẫn nhận được nhiều cuộc gọi từ…Sài Gòn dù cho sự vắng mặt của mình ở đó đã hơn 6 tháng. Và dù cho tất cả chỉ là những câu hỏi: có đi đâu chơi không, có kế hoạch gì đặc biệt không…thì vẫn cảm thấy được an ủi nhiều. Xưa nay, mình ít nhắn tin cho người khác bởi lý do duy nhất: sợ làm phiền. Nhớ lại thời phổ thông, khi chưa có điện thoại, chỉ gặp nhau mỗi ngày một buổi ở trường nhưng vẫn dạt dào tình cảm và thấy thương yêu nhiều lắm. Tình cảm không hẳn đến bằng tin nhắn hay cuộc gọi mà bằng những sự quan tâm, nhất là những quan tâm tưởng chừng như bé nhỏ nhất. Như thế dễ khiến trái tim rung động hơn và tình cảm vì thế mà bền chặt hơn.
Những ngày lễ, nhận ra sự thay đổi rất nhiều trong chính bản thân mình và đôi lúc sợ hãi vì điều đó. Có lẽ mình đã ít cười hơn, ít vô tư hơn và suy nghĩ phức tạp hơn. Do đó, người miền Bắc suy nghĩ phức tạp hơn người miền Nam không hẳn vì bản thân họ như thế mà vì môi trường như thế. Ở một nơi mà chỉ biết lấy công việc làm niềm vui và tự hào khi nhìn lại hàng đống công việc được hoàn thành trong một khoảng thời gian gấp gáp thì lấy đâu ra nỗi buồn. Ở một nơi mà lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống của bản thân mình luôn có ý nghĩa ít nhất là cho chính mình thì lấy đâu ra sự suy nghĩ phức tạp. Ngược lại, ở đây, dù chỉ một tác động nhỏ nhất cũng sẽ khiến tinh thần đau đớn và kéo dài. Ở đây, dù có hàng đống công việc cần làm vẫn có lý do trì hoãn để rồi nhận ra sự vô nghĩa của bản thân mình và của cuộc sống. Giờ đây, mình đã hiểu vì sao M.V lại viết:  
Tại sao tự mình không thể làm cho mình đầy đủ... 
Tại sao phải có tha nhân thì mới là đầy đủ, tại sao cần có yêu thương của kẻ khác thì mới hạnh phúc?
Mà quên mất rằng, yêu thương cũng chính là một loại địa ngục.
----
(*): Lời thoại Poetry

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Tôi bước đi vui vẻ. Thấy nhẹ nhàng

Tôi bước đi vui vẻ. Thấy nhẹ nhàng
Mưa đã qua. Đồng cỏ xanh ngời sáng
Tôi không biết anh, tôi không nhớ anh
Hỡi người bạn của tôi vô danh tiếng. 

(Aleksandr Trifonovich Tvardovsky)
Cảm thấy nhẹ nhàng được 1% khi đúng 11:30pm phút nhấn nút send gửi bài ký cho đề tài của thầy. Phần ký Nam bộ 1930 – 1945 nhưng vì ở Hà Nội nên mình không có nhiều tài liệu, chỉ viết đúng phần lý thuyết. Cũng may mình là tác giả 3.
Cảm thấy nhẹ nhàng được 2% khi viết xong đơn xin gia hạn đề tài NCKH cấp trường và nhờ người mang xuống phòng Quản lý khoa học-Dự án nộp hộ để xin thêm 6 tháng nữa. Tư liệu thì có nhưng bài viết thì chưa xuất hiện chữ nào. Nếu không gia hạn thì cũng không có tiền để đền.
Không thấy nhẹ nhàng khi số Tin vắn số cũ chưa lấy mà Tin vắn số mới bài biên tập ngày một nhiều hơn. Nhưng cái đáng lo nhất là bài viết cho tiêu điểm. Tiêu điểm số này là do lớp yêu cầu nhưng bài gửi về Tiêu điểm thì chẳng thấy đâu, làm sao mà nhẹ nhàng được.
Không thấy nhẹ nhàng khi biết rằng cuối tuần này phải nộp tiểu luận cho cô. Tiểu luận chưa viết chữ nào mà công việc còn nhiều cái dang dở.
Không thấy nhẹ nhàng khi nhận được điện thoại của chị. Dù mọi người đã khuyên nhủ hết lời, chị vẫn đi theo con đường của chị là rời khỏi khoa. Thực ra thì mình không biết khuyên chị điều gì bây giờ. Mỗi người đều có một sự lựa chọn riêng của mình, nhất là cho nghề nghiệp. Chỉ cầu mong cho chị sáng suốt và thành công trên con đường mà chị đã chọn. Trước đây mình không thi sư phạm vì mình không muốn đi dạy. Học ở Nhân văn cơ hội nghề nghiệp bên ngoài rộng mở hơn. Tuy nhiên nghề chọn mình chứ không phải mình chọn nghề. Có thể bản thân mình cũng gặp nhiều khó khăn về kinh tế nhưng điều đó không là gì so với môi trường làm việc của mình hiện nay. Mình cảm nhận được tình cảm của các thầy cô trong khoa và sự gắn kết với các bạn sinh viên của mình. Dù chưa thực sự làm được gì nhiều nhưng ít ra mình cũng ba lần đứng lớp để hiểu rằng: Mình cũng yêu nghề.
Cảm thấy nhẹ nhàng
Khi việc xong một nửa
Ngày chưa kịp thở
Việc đã đến phía sau
Cảm thấy không nhẹ nhàng
Vì nhiều thứ lo âu
Nghĩ đi nghĩ lại
Thấy mình còn may mắn
Trong phúc có họa
Trong rủi có may
Tái ông thất mã
Chuyện xưa còn đó
Nhẹ nhàng hay căng thẳng
Cũng tại mình ra thôi
Người ung dung tự tại
Sẽ hạnh phúc suốt đời.
 

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

Còn có bao giờ em nhớ ta (*)



"Gió lên từ những khu rừng
Mùi hương thơm tự trong lòng của hoa
Bốn phương đâu cũng quê nhà
Như con tàu với những ga dọc đường"
(Xuân Quỳnh)
Những ngày qua hành trình của mình không dừng lại. Mình đã đi, đã biết, đã hiểu như một lữ hành. Giữa tuần, về quê nội, nơi mà cách đây chừng bốn tháng, khi trên đường về thăm quê sau 6 năm xa cách, ông nội cứ gọi điện liên tục: Cháu đến đâu rồi, sắp đến nhà chưa? Và rồi ông chạy nhanh về, bỏ dở trận xem đá bóng để gặp cháu. Giờ đây, cũng trên chuyến xe ấy, cũng hành trình ấy, cháu đến thắp cho ông nén hương trên ngọn đồi đã bắt đầu lấm tấm cỏ.
Ra Hà Nội sau hai ngày dừng bước tại Nghệ An. Hà Nội trở lạnh đột ngột như để chia sẻ với nỗi đau của người dân Nhật Bản sau thảm họa động đất, núi lửa, hạt nhân. Gặp cô vừa trở về từ Nhật Bản, nghe cô kể nằm ngủ ở Việt Nam vẫn còn thấy trời đất chao đảo mới biết mình may mắn lắm. Mình may mắn vì ở Việt Nam, nơi có rừng vàng biển bạc và mưa thuận gió hòa. Thế nên, dẫu trời có lạnh chút xíu cũng có hề gì đâu so với thời tiết và sự khắc nghiệt của thiên nhiên ở nước bạn.
Chiều thứ sáu, dự hội nghị bàn tròn của thầy và gặp lại nhiều người quen trong đó có cô Lưu Khánh Thơ. Đợt trước, đi học về mệt quá nên không đến dự Tọa đàm thơ Xuân Quỳnh được, nếu không đã gặp cô ở đó rồi. Tối, thầy Nguyễn Đức Mậu dẫn cả đoàn đi uống café Phố Cổ ở số 11, Hàng Gai. Quán café được bài trí rất nên thơ với không gian thật đặc biệt để có thể ngắm nhìn Hồ Gươm và đường phố Hà Nội. Tối thứ sáu, ngủ lại khách sạn Điện Lực với cô và chị để tiếp tục cuộc hành trình vào ngày thứ bảy.
Sáng thứ bảy, trời nắng đẹp. Hôm thứ tư nói chuyện điện thoại với thầy mình bảo trời lạnh và mưa gió thế này thì đừng nên đi chơi thầy ạ, để thứ bảy em về, trời nắng đẹp rồi đi chơi luôn. Một câu nói bâng quơ nhưng rõ ràng trời lại chiều ý mình và các thầy cô trong đoàn. Thầy bảo mình bữa nay ra Hà Nội còn kiêm cả nghề xem ngày nữa. Và mọi người đã có một hành trình tuyệt vời đến làng cổ đường Lâm, chùa Tây Phương, chùa Thầy, hang Cắc Cớ…
Sáng chủ nhật, đi dạo bờ Hồ. Trời se se lạnh. Cây lộc vừng trổ lá vàng khiến cho Hồ Gươm nên thơ hơn. Giá mà cụ Rùa nổi lên thì thật tuyệt. Nhưng cũng có khi lại đau lòng vì những vết thương trên lưng cụ ấy chứ vì 8 giờ sáng hôm qua cụ đã nổi lên gần cả tiếng đồng hồ rồi còn gì.
Thầy bảo lát nữa chia tay rồi đừng khóc đấy nhé. Mình cười, em đâu có yếu đuối như vậy đâu thầy. Dù sao chỉ còn hai tháng nữa là gặp lại thầy cô ở Sài Gòn rồi. Tháng ba thời gian qua nhanh đến mức không thể ngờ. Thầy đưa cho mình mấy gói café hòa tan còn cô đưa tiền bảo đi taxi về. Mình từ chối. Cô bảo vì em đang còn phải ở đây học và vì tết vừa rồi em không về Sài Gòn, không được đi chơi với mọi người, với mấy anh chị trong khoa. Nghe cô nói đến đây, sống mũi mình chợt cay cay. Lang thang bắt xe bus về nhà, mình nghĩ nhiều đến câu nói của cô. Rõ ràng, các thầy cô luôn xem cán bộ trẻ trong khoa như con trong gia đình chứ không có khoảng cách thầy – trò. Do đó, mình cảm thấy rất may mắn khi làm việc ở đây dù cho đôi lúc công việc có hơi nặng nề.
Xe bus dừng ở trạm Đại học Tự nhiên. Trước khi xuống xe đã có khoảnh khắc trò chuyện ngắn ngủi với hai ông cháu. Chủ nhật, ông đưa cháu đi chơi. Cháu bé chắc chỉ khoảng 2 tuổi. Mình vẫn nhớ câu nói: Cháu chào cô ạ lặp đi lặp lại liên tục qua cái mấp máy môi trước tấm kiếng xe bus và cái vẫy tay chào bé xíu của cháu. Mình cũng vẫy tay lại cho đến khi xe bus đi xa thật xa. Lâu rồi mới có một kỷ niệm đáng yêu với một em bé như thế. 
Cuộc đời thật kỳ lạ. Nó cứ mãi là một cuộc hành trình dài và có những dấu phảy để giúp ta nghỉ chân, lấy năng lượng rồi đi tiếp.
 --------------
(*): Đôi mắt người Sơn Tây, Quang Dũng

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ

Mình chỉ có đúng hai bộ áo dài, mà cả hai bộ đều màu xanh lá cây nhạt. Lúc đầu mặc lên ong bướm đu theo nườm nượp vì nó tưởng mình là một cái cây.Hihi... Nói vậy chứ, em động vật đầu tiên đu lên người mình là một em sâu xanh lè trong buổi bảo vệ luận văn tốt nghiệp. Thì đấy, nhí nha nhí nhảnh đi chụp hình để cho mấy em sâu phấn khích chui ra từ lẵng hoa đòi chụp chung mới chết chứ. Mình chúa sợ sâu nhưng vẫn phải giữ lại những bức hình của “em ấy” để làm kỷ niệm. Òa òa..
Hai cái áo dài này chỉ khác nhau ở cổ áo thôi nên nếu mặc hai hôm liên tiếp chẳng ai phân biệt được. (Trừ khi kéo lại giải thích: Nè, áo hôm nay là áo khác đó nghen!). Tại vì toàn là vải được cho nên đành có sao mặc vậy chứ nếu mà mình lựa chọn, mình sẽ may áo dài lụa trắng thêu sen. Giống kiểu: thiếu nữ bên hoa loa kèn ấy (quên: hoa huệ). Mình thích thế. Có lẽ vì vậy mà mình thuộc về những cái cổ điển, những cái truyền thống. Nếu mình nói mình đang học đàn thì chẳng cần thêm thông tin mọi người cũng biết ngay đó là đàn tranh. Vì còn loại đàn nào thích hợp hơn cho người hoài cổ nữa. Hic, cũng may mà mình chưa đi học đàn bầu, đàn nhị, nếu không chưa học xong chắc đã chết vì buồn mất.
Mình muốn bắt đầu bài viết này bằng câu chuyện về chiếc áo dài bởi vì nó gắn bó với nghề của mình. Thầy cô trong khoa thường bảo mình bé quá nên khi đứng lớp phải mặc áo dài và trang điểm cho lớn lớn hơn. (Hoặc là để mang dép cao ơi là cao mà chẳng ai biết:)). Có như vậy, đứng trước ánh mắt hàng trăm sinh viên sẽ khiến mình tự tin hơn rất nhiều. Tuy nhiên, lần đầu tiên đứng lớp lại là một lớp tại chức ban đêm nên mình không mặc áo dài. Với lại, cái lớp đó bé xíu, chỉ khoảng 30 sinh viên nên không khí cũng thoải mái. Và những ngày đầu tiên của năm 2010, mình đã đi giảng cho một lớp tại chức ở tỉnh Sóc Trăng. Đi dạy tỉnh là niềm mơ ước của mình bởi vì mình sẽ được làm việc trong một bầu không khí căng thẳng nhưng vui, được tiếp xúc với những sinh viên “thơ ngây” nhưng giàu tình cảm, được đi đó đi đây nhiều hơn và được ăn nhiều món đặc sản. (Tâm hồn ăn uống mà :)Nói tóm lại là cảm giác khó tả lắm. 
Lần đầu tiên đứng lớp ở Sóc Trăng (mà cũng có lẽ là lần đầu tiên mặc áo dài ở giảng đường đại học) mình cảm thấy lớn hơn rất nhiều. Lớp học có khoảng 90 sinh viên với đủ mọi lứa tuổi (nhỏ nhất là sinh năm 1988) nên mình cũng nghiêm túc hơn. Ngoài việc xưng hô anh – chị - tôi thì mình còn phải tỏ ra là “người lớn” nữa. Cô – trò mà. Mình phải làm việc suốt cả một buổi trong một vai trò khác, đối lập hẳn với tính tình trẻ con của mình. Mình nhớ, trưa hôm đầu tiên, về đến phòng, mình đóng cửa lại là lăn ra giường nằm. Trời ơi, lúc đó mình cảm thấy thoải mái hết sức: muốn nghe nhạc, muốn nhảy, muốn hát…như một đứa trẻ. Nếu nhớ không nhầm thì có lẽ mình cũng đã làm một vài điều vừa kể. Ừ, phải rồi: Tất cả mọi người lớn lúc đầu đều là những em bé (nhưng ít người trong số họ còn nhớ điều ấy), tác phẩm Hoàng tử bé đã viết như vậy.   
Thực ra, đây chỉ là một trong số những tình huống mà mình có thể cảm nhận sự thay đổi rõ rệt nhất từ vai trò này đến vai trò khác. Sự thay đổi này rất thú vị. Mình đã điện thoại kể với mẹ rằng có lẽ chẳng sinh viên nào có thể hình dung được giáo viên của họ đã có những hành động vô cùng trẻ con khi ở một mình. Và mình thật sự rất thích câu nói của S.Maugham: Mỗi người là một diễn viên trên sân khấu cuộc đời.

Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010

MỘT CUỘC SỐNG MỚI ĐƯỢC BẮT ĐẦU


Phải rồi, chỉ ngày mai thôi là một cuộc sống mới lại được bắt đầu với mình. Mình sẽ trở lại quãng đường chỉ có học và học nhưng ở một nơi cách xa quãng đời sinh viên hơn 1000km. Mình sẽ bắt đầu quen với cuộc sống mà mỗi buổi sáng thức dậy trong cái giá lạnh của miền Bắc, đạp xe đạp gần 4km đến trường và miệt mài trên lớp học. Rồi mình cũng sẽ quen với việc bỏ xe lại trường, lên xe bus để đến thư viện Quốc gia kiếm tài liệu để rồi tối đến thì đun vội ấm nước pha mì tôm và cà phê trong một căn phòng mới, ấm áp, dễ chịu.
Tất cả đều từng là thói quen của mình thời sinh viên nhưng giờ đây lại bắt đầu trong một hoàn cảnh khác và vô cùng đặc biệt. Mình biết, rồi mai đây mình sẽ nhớ rất nhiều con đường mới ngắn ngủi này.
Ngày mai, ngày 8/11, ngày học đầu tiên của Dự án điện ảnh :)

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...