Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

From my lovely sister

Một trong những tấm bưu thiếp mà mình xúc động nhất, từ em:

Chuyện kể từ Đài Loan (13): Ngày tôi đi

Ngày tôi đi, cả lớp tiễn đưa bằng một bữa tiệc nhỏ lúc 9 giờ tối. Giáo sư hướng dẫn của tôi ở tận Đài Bắc cũng nhẫn nại ngồi chờ mọi người tụ tập đông đủ. Rất may tôi đã kịp cùng thầy chụp chung một bức ảnh, cùng trò chuyện, cùng nói lên những chia sẻ, suy nghĩ của mình suốt hai năm học tại Đài Loan. Tôi gửi tặng cả lớp những bức tranh dân gian Đông Hồ và một tấm thiệp nho nhỏ ghi lại cảm xúc, suy nghĩ của tôi về từng người một. Với mỗi người, tôi đều có những kỉ niệm riêng muốn chia sẻ.

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Tạm biệt Đài Loan...Tạm biệt...

Em hỏi: Vì sao khi chúng ta đến chỉ có một tiệc chào đón duy nhất nhưng khi chúng ta đi thì lại có tới cả chục tiệc chia tay? Mình bảo: Bởi vì khi đến, chúng ta chỉ có một mình nhưng khi đi, hành trang chúng ta mang theo là những ký ức của nơi ta đến, là rất nhiều mối quan hệ mới, là rất nhiều bạn bè khi chúng ta cùng ở chung ký túc xá, cùng cộng đồng dân tộc, cùng lớp học và cùng tham gia những buổi sinh hoạt chung...Những hành trang ấy, những kỷ niệm ấy đã được chúng ta nhẹ nhàng cất giữ trong tim nên sẽ mãi mãi được chúng ta mang theo đến suốt cuộc đời và sẽ mãi mãi không bao giờ trở thành gánh nặng như bất kỳ hành trang cồng kềnh nào khác.

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

...

Sáng nay, không biết bằng một phép màu tình cờ nào đó, mình đọc thấy những dòng C viết cho mình trong những ngày bạn học ở Anh. Những dòng ấy tuy ngắn thôi nhưng cũng sẽ là đủ để động viên mình trên một quãng đường dài. Tháng 8 này C sẽ về nhà chồng và cũng là đứa bạn thân cuối cùng của mình lên xe hoa.

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Những ngày này

Những ngày này tự dưng thấy nhớ Đài Loan dù biết rằng sớm thôi, sẽ trở lại.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...