Hiển thị các bài đăng có nhãn Đài Loan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đài Loan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Nhiếp Ấn Nương – người thích khách cô đơn

Nhiếp Ấn Nương là bộ phim võ thuật đầu tiên của nhà làm phim kỳ cựu người Đài Loan, Hầu Hiếu Hiền. Bộ phim được thực hiện trong vòng 7 năm và là siêu phẩm điện ảnh rất đáng được mong chờ. Tất cả những người yêu mến phim Hầu Hiếu Hiền đều không ngừng đặt câu hỏi: Hầu Hiếu Hiền sẽ mang phong cách phim của mình vào thể loại phim kiếm hiệp ra sao bởi tất cả các phim trước đó của ông đều là phim gia đình hoặc phim tâm lý? Liệu thể loại phim này có phá vỡ đi quan điểm làm phim trước đây của Hầu Hiếu Hiền hay không? Khi chiếc mặt nạ của “người bí ẩn” bị Ẩn Nương chém rơi xuống đất cũng là lúc câu trả lời được khai mở.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Chuyện kể từ Đài Loan (13): Ngày tôi đi

Ngày tôi đi, cả lớp tiễn đưa bằng một bữa tiệc nhỏ lúc 9 giờ tối. Giáo sư hướng dẫn của tôi ở tận Đài Bắc cũng nhẫn nại ngồi chờ mọi người tụ tập đông đủ. Rất may tôi đã kịp cùng thầy chụp chung một bức ảnh, cùng trò chuyện, cùng nói lên những chia sẻ, suy nghĩ của mình suốt hai năm học tại Đài Loan. Tôi gửi tặng cả lớp những bức tranh dân gian Đông Hồ và một tấm thiệp nho nhỏ ghi lại cảm xúc, suy nghĩ của tôi về từng người một. Với mỗi người, tôi đều có những kỉ niệm riêng muốn chia sẻ.

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Tạm biệt Đài Loan...Tạm biệt...

Em hỏi: Vì sao khi chúng ta đến chỉ có một tiệc chào đón duy nhất nhưng khi chúng ta đi thì lại có tới cả chục tiệc chia tay? Mình bảo: Bởi vì khi đến, chúng ta chỉ có một mình nhưng khi đi, hành trang chúng ta mang theo là những ký ức của nơi ta đến, là rất nhiều mối quan hệ mới, là rất nhiều bạn bè khi chúng ta cùng ở chung ký túc xá, cùng cộng đồng dân tộc, cùng lớp học và cùng tham gia những buổi sinh hoạt chung...Những hành trang ấy, những kỷ niệm ấy đã được chúng ta nhẹ nhàng cất giữ trong tim nên sẽ mãi mãi được chúng ta mang theo đến suốt cuộc đời và sẽ mãi mãi không bao giờ trở thành gánh nặng như bất kỳ hành trang cồng kềnh nào khác.

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Chuyện kể từ Đài Loan (11): Môn học cuối cùng

Lúc đi học, có nhiều môn học đạt số điểm tuyệt đối nhưng chúng ta hoàn toàn bình thản trước nó trong khi đó, một số môn đạt điểm số thấp hơn nhưng lại mang đến niềm vui trọn vẹn. Điều đó có nghĩa là tự bản thân chúng ta cũng nhận thấy được rằng, điểm số cao hay thấp đôi khi không quan trọng mà điểm số ấy có đánh giá được đúng nỗ lực của chính bản thân chúng ta hay không, có ghi nhận được sự tiến bộ của chúng ta trong học tập hay không và mức độ hiểu biết của chúng ta sau môn học ấy có nhiều hay không. Trường hợp của mình ở Đài Loan cũng vậy.

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (10): Mặt trời trên đỉnh núi Alishan

Đêm trước ngày đông chí, tôi và các bạn cùng trường đã đi Alishan để ngắm mặt trời mọc, ngắm những cây cổ thụ cao lớn, những lá phong đỏ và hồ nước Chị Em xanh trong nằm ngay giữa rừng. Chuyến đi này là chuyến đi xa cuối cùng của tôi ở Đài Loan trong năm 2012, là món quà tôi dành tặng cho chính mình trước mùa Giáng sinh cùng với chiếc Ipad xinh xắn và rất nhiều quần áo mùa đông mà tôi đã mua cách đó hơn một tuần.

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (9): Bài học về sự an toàn

Nếu ở Đài Loan, không chỉ nón bảo hiểm mà ngay cả với xe máy, xe hơi bạn có thể bỏ thoải mái ở vỉa hè mà không cần người canh giữ. Nếu cẩn thận một chút, bạn có thể khóa xe máy lại, còn nếu không bạn cũng có thể cứ để đấy và yên tâm đi làm công việc của mình. Việc mất cắp xe máy ở Đài Loan được xem là hi hữu dù trung bình mỗi chiếc xe có giá khoảng 2000 đô la (khoảng hơn 40 triệu VNĐ).

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (8): Có lẽ mình là người khó chia sẻ

Khác với những cuộc hành trình trước, cuộc hành trình lần này mình không đi một mình mà đi với ba người bạn Việt Nam, những người cùng học chương trình Thạc sĩ ở trường. Để cuộc hành trình diễn ra thuận lợi, mình đã mất hơn 2 ngày 2 đêm thiết kế lịch trình, nhờ các bạn trong lớp đặt giúp nhà nghỉ, tìm những nơi cần đến, những đặc sản cần ăn, những tuyến xe bus, tàu điện, tàu hỏa cần đi...Nếu mình đi một mình sẽ không nhất thiết phải làm những việc này bởi ở Đài Nam, mình có thể ở nhà chị và chị sẽ đưa mình đi những nơi nổi tiếng mà chị biết. Đây có lẽ cũng là lần cuối cùng mình xuôi về phương Nam với điểm đến xa nhất là thành phố Cao Hùng. Và đây cũng có lẽ là cuộc hành trình sẽ đem đến cho mình những cảm xúc khó tả nhất bởi tâm trạng của những cái đầu tiên và những cái cuối cùng.

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (7): Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san(*)

Chợt nhớ ra Hà Nội đang vào mùa hoa cải. Sắc vàng và dòng người tấp nập như xua tan không khí lạnh lẽo của mùa đông. Những kỷ niệm xưa tưởng chừng sờ tay lại còn chạm vào được, vậy mà đã trôi qua hai năm rồi:
Có một mùa hoa cải 
Nở vàng bên bến sông 
Em đang thì con gái 
Đợi anh chưa lấy chồng
Ừ, có lẽ những ai đã đến vườn cải, đã chìm ngập trong sắc vàng nơi đây rồi sẽ càng thấu hiểu sự da diết trong những câu thơ của Nghiêm Thị Hằng. 

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (6): Đài Bắc, một ngày mưa



Đài Bắc đã bắt đầu đợt mưa phùn mới. Sáng sớm ra đường, những giọt mưa bay lất phất thấm vào da thịt lạnh tê tái. Những giọt mưa theo chân mình qua những hàng cây, những hành lang bé nhỏ, gặp người này, chào người kia cho một buổi sáng thứ bảy dịu êm. Người đi bơi, người đi thư viện, còn mình lững thững đến cổng trường trong tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc Nokia cũ kỹ:

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (5): Xe đạp


Trong những ngày cuối cùng ở Hà Nội, tôi bị mất xe đạp. Dù không nói ra nhưng tôi thừa hiểu tại sao chiếc xe đạp đã cùng tôi qua nhiều con phố ở Hà Nội, theo tôi đến lớp mỗi buổi sớm mai, không ít lần chở những bó hoa xinh xắn tô điểm cho căn phòng trọ bé nhỏ của tôi suốt một thời gian dài đã bốc hơi một cách đột ngột như vậy. Tôi tiếc vì không thể trả lại kỷ vật gắn bó với mình trong một chặng đường đẹp đẽ cho mợ, chủ nhân thực sự của nó. Chiếc xe đạp đã đi cùng với nỗi day dứt riêng của tôi mỗi khi nghĩ về Hà Nội.

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (3): 12 ngày

Những người yêu thú cưng chắc hẳn sẽ rất mong muốn chúng có được sự đãi ngộ đặc biệt như ở Mỹ. Chúng không những được xem trọng như một thành viên trong gia đình, được chuẩn bị những bữa ăn đặc biệt dành riêng cho chúng, được chủ nhân xin nghỉ làm để ở nhà săn sóc khi bị đau ốm, được mang theo khi đi làm hoặc được trưng bày hình ảnh tại nơi làm việc mà còn được coi trọng trước Pháp luật. Ngày13 tháng 9 năm 2000, ký giả Richard Willing đã tiết lộ: "Under Law Pets Are Becoming Almost Human" (Luật Pháp Mỹ coi thú cưng không khác gì Con Người).

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

Hoa Liên - cuộc hành trình đến dưới chân tượng Phật

(Chuyện kể từ Đài Loan-2)

Thông thường, tôi muốn kể lại tất cả những nơi tôi đã đi qua trên Đảo Ngọc Đài Loan nhưng chuyến đi Hoa Liên mà tôi thực hiện cách đây 6 tháng vẫn mãi khiến tôi do dự. Đây không đơn giản là đi đâu, nơi đó có gì đẹp, có món ăn gì ngon..mà có một điều đặc biệt khác, hay nói đúng hơn đó là một bí mật…một bí mật dưới chân tượng Phật và nếu kể về Hoa Liên thì chắc chắn phải kể về bí mật ấy. 

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

"Ra đi là để trở về" hay những ghi chép về Đài Loan (1)


Anh có đi cùng em
Đến những miền đất lạ
Đến những mùa hái quả
Đến những ngày thương yêu
(Xuân Quỳnh)

Một năm trước, tôi mang trên mình hành trang của người lần đầu tiên rời khỏi đất nước. Dĩ nhiên, tôi có thể chọn cách ở lại nếu muốn bởi suốt hơn một năm trước đó tôi cũng đã sống cuộc sống tạm bợ của người đi xa. Mà nếu nói hơn một năm trước đó thì cũng không đúng lắm vì tôi rời khỏi quê nhà khi 18 tuổi và từ đó, tôi sống bằng cuộc sống của người đi xa.
Ngày 4 tháng 9 năm 2011, tôi, 25 tuổi, rời khỏi Việt Nam và lên đường sang Đài Loan  để khám phá về một vùng đất mới, vùng đất mà trong ý nghĩ của tôi, của những người Việt Nam khác và thậm chí là của người Đài Loan, đó là nơi dành cho những người lao động và những cô dâu Việt. Nếu tình cờ trò chuyện với một người Đài Loan trên tàu, họ sẽ chỉ có thể cho bạn hai lựa chọn: bạn sang đây để kết hôn hay lao động? Và như thế, dù không có ác ý nào trong câu hỏi trên thì tự bản thân chúng ta cũng cảm thấy mình thua thiệt quá nhiều so với nước khác. Chung quy lại cũng là vì kinh tế. Chỉ vì kinh tế, hàng loạt người Việt Nam mới đi xuất khẩu lao động bởi giá trị lao động của họ ở nước ngoài cao hơn trong nước. Chỉ vì kinh tế, hàng loạt các cô gái trẻ mới đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc mà không biết rằng, cuộc sống của họ ở nơi xa Tổ quốc còn cơ cực hơn gấp mấy chục lần.
8 giờ tối ngày 4 tháng 9 năm 2011, máy bay Vietnam Airlines chuẩn bị hạ cánh. Dưới mắt tôi, Đài Bắc nhấp nháy trong ánh đèn. Thế nhưng “bầu trời ngược” ấy không rực rỡ như thành phố Hồ Chí Minh bởi nhà cửa của họ không san sát và cây cối có vẻ nhiều hơn. Những ánh đèn nhấp nháy trong lặng lẽ khiến tôi bắt đầu cảm thấy buồn, cứ như thể những chỗ tối của thành phố bao lấy tôi tạo thành những khoảng trống trong lòng, không gì bù đắp được.
Lần đầu tiên đặt chân đến sân bay quốc tế Đào Viên, mọi thứ với tôi đều ngỡ ngàng, ngỡ ngàng trong từng con đường bước qua, trong những bờ tường cao ngất và ngỡ ngàng đến cả tờ đơn xin nhập cảnh. Tôi phải lúng túng giải thích một hồi với nhân viên an ninh sân bay mới xin được tờ giấy đó và chờ xếp hàng. Lấy hành lý ra khỏi sân bay, tôi không khỏi ngạc nhiên vì mọi thủ tục lại nhanh chóng và dễ dàng đến vậy. Chẳng có người nào đứng để kiểm tra xem mã số hành lý với mã số trên vé máy bay của tôi có khớp không.
Người tài xế lái xe dịch vụ đưa đón do trường đăng ký đã đứng chờ tôi ở ngoài cửa ra vào với biển đề tên. Tôi xin lỗi vì để ông ấy đợi lâu và lên xe về trường. Lần này, đường phố Đài Loan hiện ra trước mắt tôi rõ mồn một. Chỉ mới chín giờ tối mà hầu như các cửa hiệu đều đóng cửa và tắt bớt đèn. Riêng đèn gắn dưới mặt đường từ sân bay trở về thì lại bật sáng xanh như chiếc cầu Ánh Sao bên quận 7. Các biển báo đều bằng tiếng Hoa trở nên lạ lẫm với tôi hơn bao giờ hết, đến nỗi tôi phải reo lên khi tình cờ nhìn thấy biển báo: "Thu Thủy – chuyên kinh doanh quần áo thời trang cao cấp" trên một con đường Đài Loan khi đi ăn tối với lớp. Các biển hiệu vô tri vô giác biến tôi thành một kẻ lạc lõng.
Ở Đài Loan, mua sim điện thoại cực kỳ khó nên đêm đầu tiên ấy chính là nỗi cực hình đối với tôi. Không điện thoại, không internet, không một người thân bên cạnh, không một tiếng mẹ đẻ nào hiện hữu. Giá như trước mắt tôi lúc đó có một chuyến bay đưa về Việt Nam, tôi sẽ leo lên ngay lập tức mà không cần phải suy nghĩ. 
Tất cả mọi cảm xúc trong đêm ấy vỡ òa ra khi vừa mượn được máy tính của một người bạn cùng trường thì nhìn thấy những lời hỏi thăm của anh xuất hiện trước màn hình. Và câu hỏi mà tôi đã đặt ra trong suốt thời gian ở nơi này là: làm sao tôi có thể chịu đựng được sự vắng mặt của mình trong suốt gần hai năm trời bên cạnh những người mà mình yêu thương khi họ gặp khó khăn, gặp chuyện buồn, khi họ cần sự động viên an ủi hay đơn giản chỉ là cùng họ đi xem một bộ phim nào đó? Rõ ràng, ở nơi phương xa kia, có tôi hay không có tôi, mọi chuyện cũng không quan trọng. Có lẽ chỉ có chính tôi là không yên tâm vì sự vắng mặt của mình hay nói cách khác, đây chính là thách thức mang tên: Khoảng cách.
Nếu không đi ra nước ngoài, chẳng bao giờ tôi có những cảm xúc mãnh liệt như thế, những cảm xúc mà bao nhiêu lần dùng lý trí kháng cự lại thì cũng đều thất bại bấy nhiêu lần. Dĩ nhiên, cảm xúc của tôi không phải là cảm xúc thuộc về số đông. Mỗi người đều có một sự lựa chọn riêng đối với cuộc sống của họ. Nhiều người tôi biết lại thích gắn bó với cuộc sống đầy đủ tiện nghi và hiện đại ở Đài Loan hơn Việt Nam.
Năm thứ hai, tôi đã đặt chân đến  Đài Loan theo một cách khác hơn. Dù vẫn mang trong mình nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ những người thương yêu thì tôi đã biết cách ngắm nhìn mọi thứ trong lặng lẽ. Cầm trên tay cuốn sách được tặng từ một người mà tôi gọi là tri kỷ, tôi đã hiểu vì sao mình lại có sự thay đổi cảm xúc như vậy:
"Và khi tro bụi quay về
Trong thinh lặng đó cận kề quê hương".

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

Thái Minh Lượng, Lý Tiểu Khang, Lu Yi Ching - Những người nghệ sĩ lớn


Tôi đến Carmie Gallery vào buổi trưa thứ bảy cùng với 3 người bạn cùng lớp nữa. Vừa bước vào khu vực phía trong triển lãm, đã nhìn thấy ngay Thái Minh Lượng và Lý Tiểu Khang đứng cắt bánh cho bữa tiệc buffet mặc dù họ không phải là nhân vật chính của ngày hôm đó. Nhân vật chính của ngày hôm đó là Lục Tịch Dịch (Lu Yi Ching, người đóng vai Mẹ trong What time is it there) đến muộn hơn. Trông họ không khác gì so với hình ảnh tôi đã nhìn thấy trên phim hay trên các bài báo phê bình điện ảnh của Việt Nam.

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Mình còn nợ Hualien một bài viết

Hualien nằm ở Trung Đông Đài Loan, là nơi nổi tiếng với thiên nhiên hoang sơ và khá đẹp. Đầu tháng 4 vừa rồi, trường đã tổ chức cho sinh viên quốc tế đến đó tham quan nhưng nhiều lý do mình vẫn chưa viết bài kể về nơi ấy.

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Động đất

(Nguồn ảnh: VN express)
Theo nhiều nhà nghiên cứu, Đài Loan nằm trên giao lộ của hai bình địa kiến tạo nên phải thường xuyên phải hứng chịu động đất. Do đó những cơn dư chấn nhỏ có cường độ khoảng 2 đến 4 độ Richter khiến bàn ghế rung lắc mà nếu ở Việt Nam hàng trăm hàng ngàn người chạy ra đường thì ở đây xảy ra như cơm bữa.

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

Chỉ làm điều mình thích hay là...

Thiền sư Osho trong Kỷ luật của siêu việt – tập 4 đã viết rằng: “chỉ làm điều bạn thích, bằng không thì dừng lại. Bạn đang đọc báo và nửa chừng qua nó bạn đột nhiên nhận ra rằng bạn không thích nó: thế thì không có nhu cầu. Thế thì sao bạn lại đọc? Dừng nó lại ở đây và bây giờ. Nếu bạn đang nói với ai đó và giữa chừng bạn nhận ra rằng bạn không thích điều đó, bạn chỉ mới nói nửa câu, hãy cứ dừng lại ở đó. Bạn không thích thú, bạn không có nghĩa vụ phải tiếp tục. Lúc ban đầu điều đó sẽ có vẻ kì quái. Nhưng các sannyasin của tôi đều kì quái cả, cho nên tôi không coi là có vấn đề gì. Bạn có thể thực hành điều đó.” Quan điểm này của Osho cũng là điều mà tôi vẫn thường làm. Đúng, sống là phải làm điều mình thích vì cuộc sống này là cuộc sống của mình. Làm được những điều mình thích thì sẽ cảm thấy vui, cảm thấy được bình an và hạnh phúc.

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012

Và hôm nay tôi lại nghe mưa...

Chiều hôm qua tôi lại ra ngoài ban công ngắm mưa như một thói quen mà tôi vẫn thường làm từ hơn bốn năm về trước. Nhưng cơn mưa này không phải ở Việt Nam, không phải được quan sát từ độ cao bốn tầng của ký túc xá Đại học Quốc gia trong một căn phòng có tám đứa con gái suốt ngày chí chóe. Cơn mưa này giờ đã lên cao theo tuổi tác của người đứng nhìn nó, từ tầng thứ tám nhưng số người ở trong một căn phòng lại ít hơn: bốn người. Bốn người đến từ ba đất nước khác nhau và chỉ chào nhau bằng những câu xã giao, bằng những sự im lặng.

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Hãy sống một lần cho tuổi trẻ

Tôi đang đi dưới cơn mưa chuyển mùa tháng tư thật chậm rãi để lắng nghe mùa về. Mùa về lâu quá, cứ lấn cấn mãi mấy bận nắng mưa, mấy bận nóng lạnh đột ngột. Hai bên đường, những cánh hoa bồ công anh bé nhỏ theo gió bay đi để lại những đài hoa trơ trọi. Giờ đây tôi mới hiểu tại sao bồ công anh lại tượng trưng cho tình yêu. Nó mong manh như những sợi tơ khiến người ta lúc nào cũng muốn che chở, bảo vệ. Chỉ cần mạnh tay một chút thôi, những sợi tơ ấy sẽ tan biến, mất hút.

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012

Một học kỳ đã qua

Hôm nay, ký túc xá vắng vẻ đến lạ lùng. Các quán ăn, các siêu thị nhỏ đều đóng cửa, chỉ còn lại những tiếng đẩy xe lét két của các bạn khi chuyển hành lý ra ngoài. Trời vẫn hào phóng ban tặng những bụi mưa bay nhè nhẹ để lòng người cảm thấy náo nức chờ đón xuân sang hơn.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...