Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Những ngày giáp tết

Hôm nay, lần đầu tiên chính thức bật khóc sau nhiều ngày lờ đi câu hỏi về tết và liên quan đến tết. Mình không thích tết nhưng thích những ngày ở nhà trong dịp tết, thích đi với ba mua quần áo, thích đi với mẹ mua hoa, chả giò, mứt...thích đi với bạn ngắm những chậu hoa vàng rực, thích chuẩn bị mọi thứ, thích không khí rộn ràng và se se lạnh ngày đầu năm.

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Chuyện kể từ Đài Loan (11): Môn học cuối cùng

Lúc đi học, có nhiều môn học đạt số điểm tuyệt đối nhưng chúng ta hoàn toàn bình thản trước nó trong khi đó, một số môn đạt điểm số thấp hơn nhưng lại mang đến niềm vui trọn vẹn. Điều đó có nghĩa là tự bản thân chúng ta cũng nhận thấy được rằng, điểm số cao hay thấp đôi khi không quan trọng mà điểm số ấy có đánh giá được đúng nỗ lực của chính bản thân chúng ta hay không, có ghi nhận được sự tiến bộ của chúng ta trong học tập hay không và mức độ hiểu biết của chúng ta sau môn học ấy có nhiều hay không. Trường hợp của mình ở Đài Loan cũng vậy.

Chủ nhật buồn tiễn đưa Người

Giống như bao nhiêu năm về trước, khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời, cả nước đau buồn đưa tiễn. Bây giờ, thêm một lần nữa, sự đau buồn đó lại lặp lại.
Mình đã nghe rất nhiều, rất nhiều bài hát của nhạc sĩ Phạm Duy và đặc biệt yêu thích những bài hát ấy qua tiếng hát Thái Thanh, cũng giống như yêu thích tiếng hát Khánh Ly qua các nhạc phẩm của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vậy. Các bài hát của ông bao giờ cũng nặng sầu, man mác...
Mình không biết viết gì thêm nữa. Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật không thể tránh trong cuộc đời mỗi con người. Chỉ mong ông ra đi thanh thản và tiếng hát của ông mãi mãi ở lại với đời.
"Tôi không đem theo với tôi được nhiều điều tôi mong đợi
Tôi không đem theo với tôi danh với lợi ra ngoài đời
Tôi không đem theo với tôi được cả buồn vui mấy nỗi
Tôi không đem theo với tôi, và để lại cho thế giới.

Tôi xin dâng cho thế gian một vài điều tôi công nhận
Tôi xin dâng cho thế gian, ôi số phận sinh làm người!
Thương cho em chưa thoát thai trong cuộc đời chưa hết chuyến
Tôi xin dâng cho cái quên của một người sẽ tái duyên.

Rồi mai đây tôi sẽ chết
Trên đường về nơi cõi niết
Tôi sẽ không đem với tôi những gì đâu!
Rồi mai đây tôi hóa kiếp
Trong lòng mừng không hối tiếc
Tôi sẽ không đem với tôi những gì đâu!"
(Phạm Duy)

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Pieta - Từ điêu khắc đến điện ảnh

"Tôi không nghĩ rằng bằng một bộ phim chúng ta có thể làm đổi thay thế giới. Những gì chúng ta có thể làm được là cung cấp thông tin, tạo ra những cảm xúc và thử tìm một chỗ đứng trong cuộc tranh luận tư tưởng hệ". (Kenneth Loach)
Năm 1499, chàng thanh niên 25 tuổi Michelangelo khiến thành Roma phải kinh ngạc khi cho ra mắt tác phẩm điêu khắc Pieta bằng đá cẩm thạch trắng với kích cỡ người thật để dựng lại một câu chuyện trong kinh Thánh. Đức Mẹ Maria mắt nhắm nghiền ôm lấy Chúa Jesus sau khi người bị hành hình khiến người xem có cảm giác khác về hình ảnh Người mẹ trong tác phẩm này. Với bàn tay rộng mở và tư thế ngồi vững chãi, Chúa Jesus đã được bình an trong lòng mẹ. Khuôn mặt Đức Mẹ được khắc họa rất tinh tế. Đó không còn là vẻ hiền lành, dịu dàng mà chúng ta thường nhìn thấy trong các bức họa của Leonardo da Vinci mà là sự đau đớn chìm ngấm vào bên trong để lộ vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng, lạnh lùng đến đáng sợ. Chẳng ai biết người mẹ đang toan tính điều gì với những kẻ đã ra tay với con mình, chỉ biết rằng, sức mạnh trong hình ảnh mà Michelangelo tạo ra có sức mạnh gấp hàng nghìn lời nói và rồi sau hơn 500 năm sau, người mẹ ấy đã đứng lên đi đòi lại công lý cho con trai mình trong một hình thức khác nhưng cũng khiến công chúng đương thời cũng kinh ngạc không kém Michelangelo, đó là Pieta của đạo diễn tài ba người Hàn Quốc, Kim Ki Duk.

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Tạm biệt 2012

Sẽ không có những sự kiện tiêu biểu cho năm qua cũng như không có những kế hoạch hay mục tiêu gì cụ thể cho năm mới, mình chỉ nương theo cuộc sống, làm những việc mà bản thân thôi thúc và mong muốn được làm nhất.
Những ngày cuối năm, mình đã có một buổi kiểm tra đầy thú vị với môn: "Nghệ thuật Âu Mỹ". Câu đầu tiên là cảm nhận hai đoạn nhạc để viết về những giai đoạn khác nhau trong lịch sử nghệ thuật phương Tây. Khi đoạn nhạc thứ nhất vừa cất lên, mình nghĩ ngay đến: "Canon in D" của Pachelbel. Thế nhưng vì đây là một bản nhạc được sử dụng phổ biến trong các đám cưới nên mình đã nhầm lẫn nó với "Marrige D amour". Dĩ nhiên, tên gọi và thậm chí tên nhạc sĩ cũng chẳng ảnh hưởng đến câu hỏi, miễn sao cảm nhận và viết đúng về những giai đoạn khác nhau trong lịch sử nghệ thuật là được. Đây là đề thi khiến mình cảm thấy hứng thú nhất từ trước đến giờ.
Những ngày cuối năm, xem hai bộ phim khiến cho mình có hai ám ảnh khác nhau. Nếu như "Rang De Basanti (Paint it Yellow)" năm 2006 của Bollywood là bộ phim theo kiểu "Phim trong phim", là thực tế cuộc sống khắc nghiệt của nền chính trị độc tài ở Ấn Độ không khác gì với thời thuộc địa của Anh thì "Tình yêu" của Haneke lại cho mình một ám ảnh khác, ám ảnh về tình yêu, về cái chết, về những ẩn ức tâm lý của con người và ám ảnh về chính cách làm phim của vị đạo diễn tài ba này. Mình muốn thốt lên rằng: "Hỡi các nhà làm phim trẻ, làm ơn học tập lấy các nhà làm phim vĩ đại, học tập lấy các họa sĩ vĩ đại và học tập các nhạc sĩ vĩ đại để cống hiến cho điện ảnh những bộ phim có bố cục, màu sắc, ánh sáng và âm nhạc thực sự mang "chất điện ảnh". Bạn muốn mình cũng khổng lồ thì hãy làm ơn đứng trên vai những người khổng lồ ấy." Rõ ràng mình đã nhìn thấy đâu đó trong bộ phim này những bức hội họa của Vilhelm Hammershøi, như những tông màu trầm lặng dù cho những bức tranh xuất hiện trong phim là những tác phẩm hội họa thế kỷ 18 chứ không phải của họa sĩ người Đan Mạch này. Bộ phim này cũng như những bộ phim khác của Ozu, luôn thôi thúc mình khát khao muốn viết, viết ra những điều mình cảm thấy thú vị, viết ra những điều mình đã và đang bị ám ảnh. Cái chết và tuổi tác trong bộ phim chắc hẳn cũng sẽ gợi cho nhiều người nhớ đến tác phẩm "Sự bất tử" của Milan Kundera: "Có lẽ chúng ta ý thức về tuổi tác chỉ ở những khoảnh khắc đặc biệt, hầu hết thời gian chúng ta là vô tuổi".
Những ngày cuối năm, mình đã tham gia tiệc liên hoan tất niên với các bạn sinh viên Việt Nam trong trường, được ăn bánh chưng sớm, được thưởng thức hương vị Việt Nam mà rất lâu rồi mình mới có dịp nếm lại. Bữa tiệc đã diễn ra trong giá rét 8 độ C nhưng với sự có mặt của gần 30 người thì dường như mùa đông đã không len được qua ô cửa nhỏ.
Năm 2012 sắp khép lại. Dẫu cho năm qua đã có rất nhiều giọt nước mắt rơi, có rất nhiều nỗi buồn và không ít lần tuyệt vọng...thì tất cả cũng sắp khép lại như một sự trải nghiệm của cuộc sống. Đôi lúc phải nhờ vào những trải nghiệm ấy con người ta mới thấy trân trọng hơn những điều mình đang có. 
Này nhé 2012 hãy ở lại. Bấm nút play cho bản nhạc "Canon in D" như một lời tạm biệt và chào đón một năm mới sắp sang...
 

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...