Hiển thị các bài đăng có nhãn Sadness. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sadness. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

Đôi lúc em im lặng

Đôi lúc nói nhiều cũng bị phán xét, im lặng cũng bị phán xét. Nói cũng thắc mắc, im lặng cũng thắc mắc. Vậy phải làm sao khi ko nói, ko im lặng??? Thực ra mình hay "hành xử" mọi thứ bằng tình cảm nhiều hơn lý trí nên chẳng bao giờ quan tâm đến "hậu quả", đến "kết quả" cuộc hành động ấy, chỉ đơn giản là được sống thật với lòng mình, với trái tim mình. Như thế sẽ dễ thở hơn, sẽ thấy cuộc sống đơn giản hơn, bớt phải gồng mình, lo cái này, sợ cái kia bởi cuộc sống có quá nhiều thứ bắt mình phải suy nghĩ rồi. Giờ thì thật thấm thía nỗi buồn ngay cả khi mình im lặng.

Đôi lúc em im lặng
Để thấy mình lạc lõng cô đơn
Tách ra khỏi thế gian
Nghe hơi thở chảy trong cuộc sống...
Đôi lúc em im lặng
Bởi không biết phải nói thế nào,
Bởi đó chỉ là cảm giác
mà không ai có quyền phán xét.
Đôi lúc em im lặng
Nghe tim mình chảy những vết thương
Nghe nước mắt lăn dần trên gò má
Nhưng cũng không biết phải làm gì...
Đôi lúc em im lặng
Bởi em muốn khước từ mọi lời nói
Bởi im lặng có giá trị hơn hàng triệu lời nói.
Nhưng sẽ đớn đau hơn...
Nếu im lặng là chỗ để người ta phán xét và hoài nghi.
Đôi lúc em im lặng
Vì đó là em,
Là những gì chân thật nhất
Là điều duy nhất em làm được theo tiếng trái tim mình.
 

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Ngày mai của tôi

“Mai tôi ra đi chắc trời mưa
Tôi chắc trời mưa mau
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào cũng phải xa nhau” ...
(Nguyên Sa)
Lần thứ ba đối mặt với việc chia tay, đối mặt với việc đi và ở nhưng lần này, khu vực rời đi xa hơn, con đường trước mặt dài hơn. Tôi không dám nói là mình không buồn nhưng tôi vẫn phải lựa chọn vì công việc và vì chính những điều tôi chưa biết.
Tôi không biết hai năm sau mọi thứ sẽ thay đổi như thế nào ở nơi không có tôi và tôi sẽ thay đổi như thế nào khi sống ở một nơi khác biệt về ngôn ngữ lẫn văn hóa. Lại một lần nữa đi để trải nghiệm. 
Tôi hỏi thầy: “Lúc rời Việt Nam đến Seoul thầy có buồn không?” và “Xa Seoul thầy có buồn không”? Thầy bảo: “Ở độ tuổi của thầy, cảm xúc vui buồn đó đã không còn”. Còn tôi, với kinh nghiệm non nớt và sự sợ hãi khi đối mặt với hoàn cảnh mới đã không thể ngăn cản nỗi buồn xuất hiện. Ký ức về những ngày tháng vất vả khi bước chân vào Sài Gòn, những ngày tháng lạ lẫm khi bước chân ra Hà Nội hiện về rõ mồn một kéo niềm háo hức đặt chân đến vùng đất mới của tôi thành sự hoài nghi.
Đứa bạn thân bảo: “Chỉ đi lần này nữa thôi nhé. Khi nào trở về hãy dừng lại, hãy sống cho bản thân mình, đừng đi nữa”. Thực ra, tôi đã muốn dừng lại khi từ Hà Nội trở về. Tôi muốn nghỉ ngơi và hàng ngày lên lớp một cách bình yên như công việc mà các chị trong khoa tôi đang làm. Tôi đã quá mệt khi phải chạy theo thứ này thứ kia. Từ khi từ Hà Nội trở về, tôi chưa thể ngủ một đêm ngon giấc mà không phải lo lắng ngày mai mình làm gì, ngày mai sẽ thế nào. Nhưng cái ngày mai mà tôi lo lắng ấy là một tương lai gần, rất gần. Đó là cách để tôi vượt qua nỗi sợ hãi chia tay. Tôi chẳng bao giờ vẽ ra một viễn cảnh bao nhiêu năm sau sẽ thế nào. Tôi sợ phải tưởng tượng ra đủ thứ. Với tôi, chỉ ngày mai thôi là đủ.
Giá mà giờ đây có ai đó đọc cho tôi những câu thơ này, tôi sẽ thấy được an ủi nhiều lắm:
“Em nằm như rong biển
Bên ta mà ngủ say
Khi không còn ta nữa
Em như là sương mai
Vạn lần ta ngoái lại
Trong cuộc chia ly dài
Trên đường ngàn lối rẽ
Mong còn thấy bóng ai
Nhưng thôn làng xa vắng
Càng xa vắng từ nay
Đường đèo ta dấn bước
Lại càng thêm cheo leo
Như cỏ mùa hạ héo
Bóng hình ai rũ buồn
Mong chờ và mơ tưởng
Núi đồi ơi cúi xuống
Cho ta nhìn người thương”.
(Vạn Diệp tập – NC dịch)


Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

A feeling of pain


Một câu nói cũng có thể tạo thành vết thương,
Dù không thể trách móc
Chỉ ngậm ngùi trong một cảm giác buồn
Bởi mọi người đều có quyền nêu quan điểm
"Một ngày dài hơn thế kỷ"
Aimatov đã chẳng viết thế sao.
Có gì mà vui, mà buồn bởi từ cảm giác người ta mới có thể làm thơ và kể chuyện.

Hoài nghi tất cả từ những điều được nghe kể mỗi đêm
Thất vọng vì vấn đề cơ bản nhất của con người vẫn không thể hiểu
Giới tính và quyền lựa chọn.
Câu chuyện những người đồng tính.
Hoang mang.
Họ là ai? Anh là ai? Cậu là ai?
Tôi không thể biết
Tôi không thể biết gì về họ, về anh, về cậu.
Điều cơ bản nhất của con người...
Xin hãy kể cho tôi
Don't make me feel anxious!

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...