Hiển thị các bài đăng có nhãn Sinh nhật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sinh nhật. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Gửi em một đóa ngọc lan...

 
(Thư gửi Phượng  Linh nhân ngày sinh nhật)

Em yêu quý!
Hôm nay thầy bất ngờ mang một cành hoa ngọc lan vào lớp. Mùi hương ngọt ngào đưa chị trở lại những ngày đi qua con đường vào khoa Văn của mình, những ngày mà mấy đứa bạn trong lớp cuống cuồng ngắt vội cánh hoa cho vào cặp để sở hữu hương thơm đặc biệt trời ban này. Chị nghĩ rằng Khoa mình thật may mắn khi đã nằm trên con đường ấy, nơi mà dù buồn dù vui thế nào chỉ cần bước đi những bước thật chậm để thưởng thức mùi hương quyến rũ này là đủ thấy cuộc đời còn nhiều thứ đẹp đẽ lắm. Và hôm nay, mùi hương này còn đem đến cho chị một phát hiện thú vị: em sinh ra trong mùa hoa ngọc lan nở.
Có thể mỗi người đều có một quan niệm khác nhau về ngày sinh của mình nhưng việc biết được mình sinh ra trong mùa hoa nào cũng là một điều cực kỳ thú vị phải không em. Điều này sẽ chẳng liên quan gì đến số phận của chúng ta như việc chúng ta sinh ra dưới một chòm sao nào đó nhưng lại có ý nghĩa thật đặc biệt để gắn bó cuộc sống chúng ta với thiên nhiên. Sẽ thật tuyệt vời khi chúng ta nói với mọi người rằng: Mình sinh ra trong mùa hoa cúc, mình sinh ra trong mùa hoa loa kèn, mình sinh ra trong mùa sen…hay em sinh ra trong mùa ngọc lan nở trắng...Mỗi loài hoa sinh ra cùng lúc với chúng ta đã lặng lẽ góp thêm cho cuộc đời chúng ta nhiều sắc màu rực rỡ hay thanh khiết, nhiều hương thơm thoang thoảng hay nồng nàn mà đôi lúc chúng ta vô tình quên lãng. Mỗi loại hoa đều được chúng ta gán cho những tính cách vô cùng đẹp đẽ để khi nói về mùa hoa của mình, chúng ta cũng tự hào luôn cả những nét đẹp mà mình mang trong mình cùng loài hoa ấy hay ít ra, đó cũng là hình ảnh mà chúng ta nỗ lực phấn đấu để tìm kiếm, để giữ gìn.
Ngày mai là sinh nhật em, chị không thể tặng quà cho em như em đã tặng cho chị trước khi chị đi học, chị cũng không thể nhắn tin cho em vì không chắc tin nhắn ấy sẽ đến được với em nên chị viết cho em vài dòng thế này vậy. Đọc note “Đi qua ngày mây xám của em” chị tìm thấy bóng dáng của mình đâu đó bởi chị cũng từng như em, cũng từng đặt cho mình nhiều câu hỏi về hạnh phúc: “Mình muốn có nhận thức về hạnh phúc. Hai tiếng hạnh phúc luôn vang vang trong lòng mình, như mình đã tin, muốn hạnh phúc phải thực sự sống, và muốn sống được phải biết hạnh phúc là gì. Dù thế nào, cũng phải cho mình cơ hội được hạnh phúc. Muốn thế, có lẽ không gì hơn là tự thân tạo ra những cơ hội ấy vậy. Hạnh phúc thì khó nói lắm, nhưng cơ hội sẽ cho mình cảm giác về hy vọng”. Cho tới bây giờ, chị cũng không hiểu hạnh phúc là gì nhưng chị đã không còn đặt câu hỏi về nó hay cũng không đặt ra bất kỳ định nghĩa nào về nó nữa. Với chị, hạnh phúc đơn giản chỉ là cảm giác và muốn có hạnh phúc thì phải yêu thương. Đó không hẳn là tình yêu nam nữ mà có thể là tình yêu, là niềm đam mê của mình đối với một cái gì đó, một ai đó. Tuy nhiên, có lẽ hạnh phúc trong tình yêu là thứ hạnh phúc khiến con người ta băn khoăn nhiều nhất bởi nó thường đến rất bất ngờ, ngay cả khi bản thân mình không cố gắng và không tự cho mình cơ hội. Khi em yêu thương một ai đó và nhận thấy bản thân mình cũng có ý nghĩa với người đó thì tự dưng cảm giác hạnh phúc ùa đến mà không hề có sự chuẩn bị. 20 tuổi là lứa tuổi đủ chín chắn để yêu được rồi em à. Dĩ nhiên, chị không thể khuyên em yêu ai, yêu người như thế nào bởi tình yêu là tình cảm rất tự nhiên mà con người ta không cần phải học. Nếu càng cố gắng đưa tình yêu vào một khuôn mẫu nào đó thì mãi mãi sẽ chẳng yêu được. Chỉ cần làm mọi thứ theo những gì trái tim em mách bảo thì sẽ sớm tìm thấy người mang đến cho mình hạnh phúc thôi em à.
Một năm thường trôi qua rất nhanh, nhất là đối với sinh viên năm 3, năm 4 đại học và chẳng mấy chốc em sẽ ra trường để bước vào môi trường mới. Chúc em gặp nhiều may mắn trong tuổi mới và luôn mãi tinh khôi, đáng yêu như đóa hoa ngọc lan em nhé. Hẹn gặp lại em. 

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

Happy birthday!


Bài viết này dành cho người treo status đếm ngược thời gian cho ngày sinh nhật của mình từ cách đây hai tuần. Khiếp, lại còn bảo là Chính thức nhận quà từ bây giờ cho đến ngày 03/05. May quá, định tặng quà sau ngày 03/05 nhưng hết hạn rồi nên thôi vậy. Dù sao không tặng quà vật chất thì tặng quà tinh thần. Người ta nói rồi, quà tinh thần mới là vô giá. Háp py bớt đay!!!
Câu chuyện bắt đầu từ việc khác nhau giữa tính cách hai đứa. Khác biệt và cơ bản nhất dễ nhận ra là anh ấy luôn để yahoo available còn mình là đứa chuyên ẩn nick. Không chỉ vậy, anh ấy còn thường xuyên treo những câu quảng cáo cho công việc của anh ấy. Nếu là dịp tết cổ truyền thì sẽ để là: Bán mai, 2 triệu đồng/ chậu…Còn bình thường, lúc nhàn rỗi không có việc làm thì sẽ để: Sorry girl, I’m gay. Còn bây giờ, gần đến sinh nhật thì lại treo biển đếm ngược thời gian: cứ như là đại lễ 1000 năm Thăng Long ấy.
Khác biệt thứ hai là hai đứa hai tâm hồn khác nhau. Anh ấy là dân tự nhiên, còn mình là dân xã hội, dù công việc của anh ấy có khi còn liên quan đến xã hội nhiều hơn mình. Cả đời hầu như không mấy khi đọc sách. Thế nên, chỉ đọc mỗi Xin lỗi em chỉ là con đĩ mà cứ tưởng là kiệt tác văn học thế giới. Ừ, thì cuốn đó mỏng, dễ đọc và có giá trị nhân văn J).  May mà truyện của mình cũng mỏng nên năn nỉ lắm mới chịu đọc chứ không lại nằm ở xó nào rồi. Đọc ít nhưng PR giỏi, có lẽ sau này làm kinh doanh tốt. Nói đến kinh doanh thì lại nể anh ấy tài giao du (à không, giao lưu) rộng rãi với mọi đối tượng, nhất là đối với phụ nữ vì châm ngôn của anh ấy là yêu thương đồng bào, đặc biệt là đồng bào nữ từ 18 đến đôi mươi. Sự thành công này có căn nguyên rõ ràng lắm. Chả là ngày này cách đây 26 năm, ngày anh ấy ra đời ý, hai răng cửa cũng chào đời theo trong khi con người ta ra đời 5,6 tháng mới mọc răng. Có lẽ chính nhờ hai chiếc răng cửa mọc từ trong bụng mẹ nên anh ấy ăn nhiều, mau lớn (cao 1,73m trong khi mình cao 1,53m. Òa òa) và nói chuyện thì…Nếu hồi đó phương tiện truyền thồng phát triển như bây giờ, chắc đã lọt vào mắt xanh, mục Chuyện lạ của mấy anh nhà đài rồi.
Đấy là toàn bộ những đặc điểm cơ bản của ông anh hai nhà mình, người mà từ nhỏ đến giờ mình chỉ xưng hô: hai với em chứ chưa có từ “anh” nào trong ấy. Hôm nay giả vờ xưng hô anh ấy cho lịch sự. Người ta bảo, anh em như thể tay chân còn anh em mình thì như…anh em những nhà người khác (cái này mọi người tự hiểu nhé). Dù không cãi nhau nhiều nhưng ở nhà thì lúc nào cũng chơi chữ. Anh ấy: Cơm này ăn chả no gì hết. Mình: Sao bát nước chấm to thế nhỉ? (xin lỗi vì không thể giải thích).
Sinh nhật mình, anh ấy luôn luôn tặng quà (anh hai mà, phải ra dáng chứ) còn sinh nhật anh ấy, đến điện thoại chúc mừng mình cũng dùng cái máy free. Nói tặng quà lại nhớ tới câu chuyện quà cáp năm ngoái. Chả là sinh nhật mình năm ngoái, sau một hồi đắn đo vì không biết tặng gì cho mình nên cầu cứu các cô bạn gái, cuối cùng anh ấy quyết định tặng cho mình một đôi giày trị giá 500k. Trong khi đó, mình đã “tăm tia” một đôi giày khác rẻ hơn và cực kỳ yêu thích. Mình quyết định tự mua quà cho mình và cầm hóa đơn cho hai thanh toán. Sau đó đến khoa, nghe mình khoe đôi giày đang đi là quà sinh nhật của anh hai, mọi người đều trầm trồ khen anh hai có đôi mắt thẩm mỹ. J).
Sinh nhật hai, mình lại không tặng quà. Phải thú nhận, rất khó mua quà cho con trai nhất là người có tâm hồn “không văn chương” như anh mình. Áo thì quá nhiều, tặng lại chiếm mất chỗ treo đồ của mình. Sách thì không biết tặng sách gì, thôi thì cứ lấy sách của mình mà đọc. Giày thì mỗi năm cơ quan phát cho mấy đôi, có khi còn đem đi cho người khác ấy chứ. Card điện thoại thì không thích vì một máy đã xài free, máy còn lại cũng mấy khi liên lạc đâu (đã có máy cơ quan rồi mà). Đấy, thế là đã có lý do trì hoãn lần nữa. Nhưng mà bù lại mình sẽ giúp anh ấy bảo mật thông tin của các cô gái với các cô gái. Một món quà vô giá!^^

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Khi em tìm nhớ, khi em tìm quên


Ước gì nhắm mắt lại, tỉnh dậy và thấy mình đã ở Sài Gòn. Không hiểu vì sao những ngày này sao lại nhớ Sài Gòn da diết đến vậy. Nghe những bài hát yêu thích ngày còn ở Sài Gòn. Ganh tỵ vì tin nhắn của Bờm hôm qua: Mi ơi. Ta vào SG rồi. Trong này nắng lắm nè. Không mưa như Hà Nội. Gửi cho mi chút nắng hen pà Nart (cái tên này là một nickname mà nó mới phát minh và đặt cho mình cách đây hai ngày, sẽ kể sau). Keke. Giữ sức khỏe nhen. Hẹn tái ngộ mi sớm.
Nhớ những con đường đông đúc ở Sài Gòn, nhớ những ngày tháng ngột ngạt ở Sài Gòn cứ tất bật chạy theo công việc để rồi than thở: sau hai năm ra trường chẳng làm gì cho ra hồn. Có biết đâu, những ngày tháng đó lại là những ngày tháng mình học tập rất nhiều từ kinh nghiệm của cuộc sống, của những vấn đề cần xử lý mà đôi lúc nhìn lại, mình cảm thấy trong đó chút tự hào: ừ thì mình cũng biết làm việc đấy nhỉ. Mình biết áp dụng những hàm excel để lọc danh sách sinh viên thi tuyển đầu vào CNTN, biết tính tiền cho hệ CNTN như một người kế toán, biết tổ chức tour cho 20 sinh viên CNTN đi Hà Nội thực tập như làm việc ở công ty du lịch…và còn rất nhiều cái biết khác nữa. Ở Sài Gòn, thường thì lười viết bài tiểu luận nhưng lại làm nghiên cứu khoa học rất nhanh. 20 trang luận văn viết được khi còn ở Sài Gòn giờ ra Hà Nội vẫn vẹn nguyên không nhúc nhích. Ở đây, viết tiểu luận, viết văn, sáng tác thơ, viết blog thì rất nhanh. Có lẽ nơi đây là mảnh đất sản sinh những tâm hồn nghệ sĩ.
                                                              Nhóm F5
Nhớ da diết những người bạn của nhóm F5, nhớ những ngày tháng khi cả nhóm xuất hiện ở sân bóng đá mini Bình Triệu, tụi sinh viên thấy mình đều không ngừng thắc mắc: chị Na đi cổ vũ cho ai vậy ta? Nhớ khoảnh khắc cả 5 người lập thành một nhóm cực kỳ dễ thương và cực kỳ đặc biệt. Lần đầu đi uống café với nhau, mình vừa được giải thoát khỏi thanh toán thực tập CNTN hành hạ sau một tháng trở về còn các em thì vừa trải qua kỳ thi giữa kỳ tin học. Vì được nghỉ sớm nên ba em đã mời mình đi uống café ở bên trường Nông nghiệp (vì thấy mình đi vào trường nổi bật trong chiếc áo màu hồng) và mời cả thầy dạy tin học. Dù làm việc với HH đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên uống café chung. Và cũng trong lần đầu tiên ấy, mình thú nhận người đầu tiên làm cho mình khóc khi về trường làm việc lại là HH. Vì lúc mới về, trông mình trẻ măng, thầy nhầm là sinh viên và giáo huấn cho một bài về việc mượn phòng. Mình đứng im, không biết mở lời như thế nào, bước ra khỏi phòng đào tạo, gặp con bạn thân ngồi chờ mình ở ghế đá, mới mở lời đã nghẹn ngào và  nước mắt tuôn xối xả. Mình không buồn, chỉ tủi thân vì  xin phòng cho sinh viên chứ đâu phải cho mình. Chính từ việc đó mà suốt thời gian làm việc ở trường về sau mình chẳng thèm cười với thầy ấy cho dù thầy ấy đã biết mình là giảng viên khoa Văn học và Ngôn ngữ. Sau khi nghe chuyện này, có lẽ để đền bù những giọt nước mắt mà mình bỏ ra, thầy ấy thường xuyên rủ mọi người đi chơi và từ đó nhóm F5 ra đời (mà mọi người nói vui là nhóm: bệnh bệnh J). Đó là khoảng thời gian mà mình cảm thấy vui nhất khi đi làm ở trường.
Riêng về HH, nhớ những ngày đi dạy ở Sóc Trăng, cứ liên tiếp điện thoại nhờ hết cái này đến cái kia dù mình đã nói đi nói lại là mình không có ở Sài Gòn. Nhớ HH dù căng thẳng trước một môn học mà nếu rớt thì không thể bảo vệ luận văn thạc sĩ được nhưng vẫn ôm một đống sách vở ngồi ở quán Gió Bắc chờ mình đến ăn cơm trước giờ đi thi. 
                                          Cafe: Gió Bắc
Nhớ quán café Trung Nguyên ở Hàng Xanh mà mình, HH và Hiền vẫn hay ngồi mỗi tối thứ hai để lập kế hoạch ăn chơi cho ngày hôm sau.
Nhớ café bên trường Nông nghiệp là nơi vẫn thường ăn sáng cùng HH, ăn trưa cùng đại ca, các đồng nghiệp và vô số cuộc hẹn hò khác (vì gần trường, hẹn qua đó cho tiện). 
                                         Cafe: Trầm
Nhớ café Trầm, nơi hương thơm tỏa ra nhè nhẹ từ những ngọn đèn dầu, nơi đã có một đêm sinh nhật ấm áp bên tiếng nước chảy từ vách đá và lời kể chuyện đầy hài hước của VV. Nhớ café Miền Đồng Thảo bên đường ray xe lửa nhưng đầy mộng mơ khiến cho mấy thầy trò tốn hơn 100k tiền taxi để đi uống cho bằng được. 
                                        Cafe: Miền Đồng Thảo
Nhớ café Gió Bắc, nơi có một đêm ấm áp bên những bé sinh viên thân yêu của mình để nghe giọng hát ngọt ngào của cô ca sĩ xinh đẹp trong bộ đầm màu đen, bên cây đàn piano, đàn violon và kèn saxophone. Nhớ cả nhóm đã ngạc nhiên như thế nào khi anh phục vụ bưng đến một dĩa trái cây to tướng mà cả nhóm không gọi. Và sau cái vụ trái cây ấy, cái quán với cái tên gây tranh cãi nằm bên cạnh Hồ Con Rùa trở thành nơi mà mình và mọi người hay PR cho bạn bè: quán phục vụ tốt, thân thiện và toàn những anh chàng đẹp trai. Vì cái tên gây tranh cãi ấy mà mới đây thôi mình đã thắng trong một vụ cá cược là Gió Bắc hay Gió Bấc. Dĩ nhiên, người lui tới cái quán ấy nhiều như mình phải là người chiến thắng rồi.       
Nhớ café Hàn Thuyên, nơi mấy đứa bạn thường tụ tập chuyện trò, ăn uống và ngắm cô dâu chú rể tạo đủ các kiểu dáng để chụp hình bên nhà thờ Đức Bà.
                                             Cafe Hàn Thuyên và những người bạn
Nhớ quán cơm chay Pháp Uyển với những giai điệu trong trẻo, thanh tịnh làm lòng mình cảm thấy nhẹ nhàng thanh thản khi lần đầu tiên đi ăn với Nụ. Và sau đó, mình còn trở lại quán này nhiều lần với ba, anh hai và những đứa em họ.
Nhớ quán Bánh Mì Tươi ở ngã tư Nguyễn Văn Thủ và Mạc Đĩnh Chi, nơi lần đầu đi ăn với thầy Nhật Chiêu và sau đó phát hiện ra món ăn yêu thích của thầy là bánh mì tươi. Những lần sau trở lại với anh hai, với ba, với một đứa em cùng phòng ở ký túc xá, mình cũng chưa một lần gọi món bánh mì tươi ở đó.
Nhớ nhà hàng Seul House, nơi mình được thưởng thức những món ngon như trong phim Hàn Quốc với mọi người trong lần sinh nhật thứ 24 và trở lại với VV trước khi ra Hà Nội. Nhớ những ngạc nhiên thơ ngây (mà mình gọi là “nhà quê”) của VV khi nếm thử hết món này đến món kia trong sự tò mò, thắc mắc.
Nhớ sự chân thành của VV, dù biết mình cố tình tạo ra những việc này việc kia để anh phải giúp đỡ trong chuỗi công việc bận rộn nhưng vẫn vui vẻ nhận lời. Nhớ tiếng gọi í ới của đại ca sau mỗi lần họp khoa, hai anh em đi ngồi café vỉa hè ngắm người đi đường qua lại. Nhớ thầy cô và các anh chị đồng nghiệp với biệt danh “Na nơ” mà mọi người hay trêu đùa cho sự điệu đà của mình. Nhớ anh D vì muốn gặp mình trong vòng 3 phút đã vượt qua chặng đường dài gần 30 cây số mà chỉ thiếu chút nữa thôi đoàn tàu đã lăn bánh.
Nhớ các em sinh viên mà mình hướng dẫn thực tập, nhớ bó hoa mồng 8/3 mà tụi em đã nhờ người lặn lội đường xa mua về tặng mình vì ở địa phương ấy không có hoa hồng. Nhớ chiếc túi xách mà một nhóm sinh viên ở chung đã lén mình đi chợ mua về tặng cùng lời xin lỗi vì ở đây không có giấy gói quà J. Nhớ chiếc bánh kem sinh nhật với dòng chữ Happy Birthday cô Li Na và cây nến 23 tuổi (trong khi mình phải thanh minh đi thanh minh lại là mình đã 24) mà các em đã tổ chức sinh nhật riêng cho mình một cách đầy bất ngờ và cảm động. Nhớ bó hoa 20/10 cùng chiếc túi xách màu đỏ mà các em đã gửi tặng cho mình trước khi ra Hà Nội cùng lời nhắn: Cô ơi, hàng tháng nhớ gửi ô mai về cho tụi em cô nhé. Ừ thì chiếc giỏ vẫn còn theo mình đến lớp và đi chơi còn ô mai Hà Nội vẫn chưa trở về. :)
            20/10/2010 và sinh viên
Còn nhiều cái, nhiều thứ để nhớ nữa nhưng không thể ghi ra hết ở đây. Chỉ nhớ rằng người Sài Gòn quan niệm về tình yêu trong trẻo dễ thương theo đúng nghĩa của nó. Yêu, ừ thì đơn giản là yêu, là đem hạnh phúc mà mình có được để làm những người xung quanh cũng cảm thấy hạnh phúc. Yêu là cho mà không đòi hỏi phải nhận lại. Có lẽ như vậy họ mới kéo dài được tình yêu của mình trong niềm hạnh phúc hân hoan và nếu có yêu ai đó họ cũng làm cho những người xung quanh cảm thấy họ trở nên đẹp hơn.
Nhớ, một lời hứa sáo rỗng chưa thực hiện được từ lời động viên mà mình đã gửi cho một người bạn: Hãy cố gắng viết và bảo vệ luận văn thạc sĩ thật tốt để em lấy đó làm mục tiêu phấn đấu. Bạn mình đã đạt học vị thạc sĩ vào ngày 30/09/2010 năm ngoái nhưng chưa bao giờ mình lấy đó làm mục tiêu phấn đấu. Mình vẫn bơ vơ trước trang luận văn và nhìn chăm chăm vào những con chữ thèm ngọ nguậy nhưng chưa bao giờ được chuyển động…

Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010

VIẾT CHO TUỔI 24

Ừ, sắp tròn 24 tuổi rồi đó, cái tuổi không lớn nhưng cũng không nhỏ để nghĩ về một số chuyện, một số chuyện thôi nhưng cũng đủ cho mình suy nghĩ, dù ít, dù nhiều.
Dường như tuổi 23 của mình đã qua đi mà không có gì để nói. Đó là một năm với nhiều chuyện buồn, với nhiều chuyện mình muốn quên nếu tiếp tục bước tiếp. Cái đáng quên nhất là mình đã để lãng phí rất nhiều thời giờ để không làm gì cả. Đúng vậy, chẳng làm gì cả.
Một năm tưởng ngắn mà dài là vậy. Thực ra, mình cũng có nhiều niềm vui do bạn bè mang lại, cũng có nhiều chuyện để khi vượt qua được mình thấy mình trưởng thành hơn lên. Dù thực sự mình không muốn đi lại con đường mà năm vừa qua mình đã đi nhưng đó mới chính là cuộc sống. Đó chính là một bước dừng để mình làm lại tất cả mọi chuyện. Mình sẽ refresh chính bản thân mình và đặt ra mục tiêu cho năm mới. Có lẽ năm vừa rồi mình thất bại bởi mình không thể đặt ra cho mình bất cứ mục tiêu gì. Tuy nhiên, năm nay sẽ khác. Mình hứa với bản thân là như thế.
Dù vui dù buồn thế nào thì tuổi 23 cũng đã đi qua như một phần tất yếu của cuộc sống. Mình sẽ làm mới lại bản thân để tự tin bước tiếp. Năm nay, năm 24 tuổi này sẽ có rất nhiều chuyện thay đổi trong cuộc đời mình và mình hy vọng rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp.^^

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...