Hiển thị các bài đăng có nhãn Sài Gòn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sài Gòn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Nếu cho mình được đổi lại...


Chiều nay mình đã chạy xe thật chậm về nhà vào đúng giờ tan tầm. Lần đầu tiên mình lái xe mà không hề có chút vội vã, chỉ muốn ngắm nhìn hai bên đường thành phố lên đèn. Có những đoạn đèn chưa kịp bật, chỗ sáng chỗ tối loạng choạng khiến con đường trở nên u buồn hơn. Những shop quần áo, những hiệu giày, những cửa hàng quà lưu niệm...treo đầy biển giảm giá cho ngày Valentine, mồng 8 tháng 3...nhưng tuyệt nhiên mình chẳng để mắt tới. Tất cả đều chất chứa những hoài niệm háo hức của ngày cũ hay một mong ước nào đó ở tương lai.

Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012

Tạm biệt Sài Gòn của tôi

Tôi đã đi đến nhiều thành phố nhưng có lẽ Sài Gòn vẫn khiến tôi băn khoăn nhiều nhất. Thành phố tưởng chừng không có gì nhưng lại khiến tôi không ít lần rơi nước mắt, khiến tôi không ít lần tuyệt vọng. Trong guồng công việc mà nó đem đến, không ít lần tôi chịu stress và băn khoăn tự hỏi: tôi là ai?

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Thực ra Sài Gòn cũng xa lạ với tôi

Đài Bắc trở lạnh đột ngột, đêm mất ngủ vì không kịp thích nghi. Lạnh buốt. Tự nhiên nhớ da diết cái nắng Sài Gòn mà mình vừa mới rời đi.
Sài Gòn quanh năm chỉ biết nắng, biết mưa, bỏ quên mùa, khiến cho những người từ những vùng miền khác có đầy đủ xuân, hạ, thu, đông khi mới đến đều cảm thấy khó chịu. Vậy mà ở lâu trong cái không khí không có gì để nói ấy một thời gian rồi lại khó lòng từ bỏ mặc dù lâu lâu cũng thèm da diết cái lạnh mùa đông để xúng xính khoe áo nọ áo kia, để tìm về một chút lãng mạn.
Thế nhưng, dù đã chung sống bảy năm với nó, với mảnh đất giản dị mà đầy tình thương này nhưng đến hôm nay mình mới chợt nhận ra mình vẫn chưa hiểu nhiều về nó. Ví dụ đơn giản nhất là món bánh tằm bì mà mọi người đang bàn tán trên Facebook. Cho đến giờ, mình hoàn toàn xa lạ với món bánh này hay nói cách khác đây là lần đầu tiên mình nghe nói đến nó. Dĩ nhiên, mình có thể có lý do bào chữa khi món bánh này không phải xuất xứ từ Sài Gòn mà là Bạc Liêu nhưng rõ ràng từ khi mình hiện diện ở Sài Gòn thì món bánh này cũng đã có mặt. Đây là điều ngạc nhiên lớn nhất mà mình biết về Sài Gòn.
Giờ thì thấy mình thật tồi tệ khi lúc nào cũng nói yêu thương Sài Gòn mà chẳng biết gì nhiều về nó. Hay vì Sài Gòn quá gần gũi để không còn có nhu cầu tìm hiểu? Mình không biết, không biết nữa nhưng có lẽ khiếm khuyết này sẽ làm mình cảm thấy thú vị hơn khi trở về để tiếp tục tìm hiểu.
Trong giá rét bên này bầu trời, mình sẽ nghe lại bài hát của phim Ba mùa để mong tìm thấy hơi ấm Sài Gòn, hơi ấm miền nam.

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Hôm nay có một người con gái...

 
“Lâu nay có một người du khách
Gió bụi mang về xóm Ngự Viên
……………………………………
Hôm nay có một người du khách
Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên”
(Nguyễn Bính)
Hôm nay đi ăn món cá yêu thích với các chị nhưng thấy hơi lạ lẫm, không biết là vì món cá nấu chưa ngon, chưa đủ độ chín hay vì nhạt miệng, không thể ăn hay cũng có thể vì dạ dày tiết ra nhiều axit hơn thường lệ? Không biết, hoàn toàn không biết, chỉ thấy rưng rưng khi nghĩ đến những ngày tiếp theo.
Hôm nay  uống café cam chanh ở Trung Nguyên,thấy ngon hơn hẳn café ở Đài Loan. Mà thực ra có đi uống café ở Đài Loan bao giờ đâu, chỉ mua những gói café pha sẵn bé tý nhưng giá đến 85 Đài tệ (khoảng 60 ngàn VND). Rồi mọi người ngồi ở bàn café vừa uống vừa trò chuyện, nào là những ngày: phú quý sinh lễ nghĩa ở Việt Nam, nào là chuyện giao thông đi lại, chuyện đời sống giảng viên…Tất cả mọi chuyện đều tựu chung lại một chữ: buồn. Thôi thì cứ nhắm mắt lại và bước tiếp vậy.
Hôm nay đi Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh để xem triển lãm Mùa thu Hà Nội. Sau cả tháng thực tập về triển lãm, mình dễ dàng nhận ra ngay những khuyết điểm khi tổ chức triển lãm ở Việt Nam: những bức tranh không được chiếu sáng, những bảng giới thiệu không dịch tiếng Anh, sắp xếp các bức tranh không đồng đều và hợp lý, không giới thiệu nghệ sĩ…
Hôm nay gặp thầy ở văn phòng khoa để trò chuyện nhanh về những điều mình đã học được từ Đài Loan. Thầy bảo hy vọng mình sẽ không thấy mất cân bằng khi trở về và rời khỏi khoa. Mình không biết nhưng mình phải hiểu ngay từ bây giờ là ở Việt Nam, điều khiến giảng viên có thể gắn bó lâu dài với nghề nghiệp của mình chắc hẳn là tình yêu thương. Mình nghĩ rằng, các thầy cô đã từng đến Mỹ, Anh, Pháp, Úc, Nhật, Singapore, Đài Loan…nhưng vẫn trở về và tiếp tục công việc giảng dạy là bởi họ chấp nhận chứ không so sánh. Có lẽ cuộc sống này đòi hỏi con người phải biết chấp nhận nhiều hơn.
Hôm nay đi xem "Hot boy nổi loạn" mình thấy buồn. Phải thừa nhận đây là một bộ phim có cảnh quay, âm thanh, ánh sáng…gây hiệu ứng khá tốt về mặt hình ảnh. Bộ phim cũng đi sâu vào vấn đề giới tính con người, giàu tính nhân văn…nhưng cái mình thấy buồn là cái khác mà chắc ít khán giả nào ở đấy có cùng tâm trạng với mình. Mình nhớ Sài Gòn ngay khi ngồi xem bộ phim này. Những cảnh quay thâu tóm Sài Gòn vào một màn ảnh nhỏ bé khiến mình cảm thấy nhói đau. Sài Gòn so với nhiều thành phố khác trên đất nước mình thì rực rỡ xa hoa nhưng so với nhiều thành phố khác ở nhiều đất nước khác thì chẳng khác nào đống gạch vụn vỡ của tòa nhà mới đập chưa được dọn đi. Đường phố lúc nào cũng đầy người và xe, đầy nắng và bụi. Lần đầu tiên mình cảm thấy Sài Gòn nghèo và đáng thương đến như vậy. Vậy mà mình sẽ còn rời xa khỏi cái thành phố đáng thương này thêm 1 năm và 4 tháng nữa để trở về chung sống với nó dù không hy vọng nó sẽ khá hơn.
Hôm nay, chợt nhớ đến một bài thơ của Nguyễn Bính mà mình muốn nhại lại:
'Hôm nay có một người con gái
Ở Việt Nam mà nhớ Việt Nam'.

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

Trở về

Tôi không viết note cho Hà Nội dù đã định làm thế. Có lẽ, những note về Hà Nội đã nằm đâu đó trong những entry trước kia rồi. Hà Nội đã cho tôi nhiều thứ nhưng cũng lấy đi của tôi nhiều thứ . Dù sao tôi cũng thấy an ủi vì tất cả những thứ đó chỉ có giá trị vật chất và có thể xem chúng như những kỷ vật tôi để lại cho Hà Nội. Hơn nữa, cái mà Hà Nội cho tôi có ý nghĩa lớn lao hơn thế nhiều.
Tôi đến Hà Nội lần này là lần thứ tư nhưng khác hẳn những lần trước. Lần này, tôi đã có 7 tháng gắn bó với Hà Nội, đủ thời gian để nếm trải những cơn mưa phùn mùa đông, không khí lạnh của miền Bắc và cả cái nóng khó chịu của mùa hè. Tôi cũng đã có thời gian đi qua những mùa hoa Hà Nội và để lại chúng trong những bức ảnh về vườn cải, vườn cúc, về những hàng cây hoa sưa nở trắng đường Thanh Niên hay ký túc xá Mễ Trì, về những cây phượng nở đỏ rực xung quanh Hồ Gươm và về những hàng bằng lăng tím qua rất nhiều con phố. Tôi rất thích những chiếc xe đạp chở hoa, thích những bó loa kèn, sen trắng, sen hồng trên từng con phố lặng lẽ và tôi biết mình sẽ nhớ đến chúng rất nhiều.
Hà Nội không chỉ đẹp về hoa mà còn thơm mùi thức ăn với những món ngon, lạ. Tôi không biết sẽ tìm đâu trên những ngả đường Sài Gòn những món ăn như: phở cuốn, bún chả, vịt cỏ nướng,…Tôi không biết sẽ tìm đâu trên những ngả đường Sài Gòn những con phố mang dáng dấp như phố cổ Hà Nội, bày biện la liệt những kỷ vật mang đậm chất Việt Nam? Ừ, có lẽ đúng là khó tìm thật nhưng tôi vẫn chọn gắn bó cuộc đời mình với Sài Gòn bởi đó là tính cách, là con người của tôi.
Đêm qua và đêm nay, Hà Nội và Sài Gòn đều mưa. Có lẽ lâu lắm rồi ở hai thành phố này mới có sự tương đồng về thời tiết.
Hôm nay, tôi đã trở về ngôi nhà của mình ở Sài Gòn. Gần như cả ngày tôi chỉ ngủ và thỉnh thoảng lên mạng nói chuyện với một vài người. Tôi chưa ra ngoài để nhìn xem Sài Gòn có thay đổi gì so với lúc tôi đi không. Dù không bận rộn, dù chẳng làm gì nhưng tôi đã từ chối lời mời đi ăn của một vài người bạn chỉ để ở nhà và chẳng làm gì.
Tôi đã nghe nói nhiều đến việc thay đổi và thích nghi, nhất là trở về trường sau một thời gian dài đi đâu đó. Tôi hiểu mình không thuộc tuýp người nhanh thích ứng với môi trường nên đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng khi trở về. Thế nhưng không hiểu sao, tôi vẫn cảm thấy mọi thứ xung quanh mình lạ lẫm lắm. Liệu đó có phải là triệu chứng xung đột tâm lý như các chị thường kể cho tôi nghe không? Hay đơn giản chỉ là nhớ một thói quen mà tôi phải từ bỏ để bắt đầu một thói quen khác? Tôi cũng không biết nữa. Có lẽ điều tôi cần bây giờ là thời gian.

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Những cuộc hội ngộ



"Tủi mừng tái ngộ quên giờ
  chơi vơi mộng mị tràn thơ ngày nào
  tinh khôi thi tứ dâng trào
  chơi vơi trời biển trăng sao thì thầm".
                                             (NHD)
Hà Nội tuy cách xa Sài Gòn hơn 1000 km nhưng từ lúc ở đây, mình đã hội ngộ với rất nhiều người ở Sài Gòn. Từ những cuộc hội ngộ với những đồng nghiệp, thầy cô, anh chị trong khoa, đến những cuộc hội ngộ với cả những người chưa từng quen biết. Và sắp tới đây là cuộc hội ngộ với Hai, anh trai mình.
Là cuộc hội ngộ…hụt khi em điện thoại bảo sẽ ra Hà Nội thăm mình, đưa mình đi chơi. Thế nhưng khi sắp đến ngày hẹn thì em nhận được việc làm và phải đến cơ quan đúng ngày em định ra Hà Nội. Do đó, em gửi gắm mình lại cho người chị họ của em. Dù sao, cuộc hội ngộ…hụt này lại làm cho mình cảm thấy thoải mái dù lúc đó mình chưa chính thức học tại dự án, đang chờ kết quả nên cũng buồn vì không có nhiều người quen ở đây.  Cuộc hội ngộ…hụt này đã tránh cho mình khỏi rơi vào cảm giác phải thương hại ai đó…một cảm giác mãi mãi mình không muốn trở lại.
Là cuộc hội ngộ với thầy V khi thầy ra Hà Nội dự hội thảo về văn học dân gian. Tuần thứ hai học tại Dự án điện ảnh. Điện thoại mất. Lương không có. Mới trả tiền nhà trọ…Sáng thứ tư đến thư viện quốc gia lấy tư liệu (hic, không nhớ tại sao ngày hôm đó lớp lại được nghỉ nữa). Chiều, đi qua phố Đinh Lễ mua cuốn Từ điển biểu tượng văn hóa thế giới để viết bài. Lần đầu tiên mới biết đến Đinh Lễ dù đã được nghe nói nhiều. Từ Đinh Lễ vòng qua kem Tràng Tiền rồi về café CIAO. Thầy bắt mình ăn gì đó cho khỏi đói vì cả buổi trưa ở Thư viện nhưng ngại vì sợ tốn tiền thầy. Cũng may, hôm đó thầy gửi luôn tiền thưởng 20/11 để bổ sung vào nguồn kinh phí hạn hẹp của mình.
Là cuộc hội ngộ với Zen khi anh ra Hà Nội đi chơi và tìm tài liệu. Trước đó không lâu nhận được tin nhắn ngắn gọn: Hehe, café Hà Nội…làm mình cứ tưởng Bờm nhắn. (Mất điện thoại mà, có biết số ai nữa đâu). Đi với Zen, chị T, chị G xem bộ phim Khát vọng Thăng Long. Cả rạp chỉ có 4 người nên mừng hụt (tưởng mình là đại gia bao nguyên rạp). Những ngày hôm sau đi ăn phở cuốn, uống café Hồ Tây, đi xem lễ hạ cờ ở lăng bác. Và mình vẫn còn giữ tấm ảnh chụp với Zen trước lăng.
Là cuộc hội ngộ với cô P khi cô ra Hà Nội dự hội thảo về Lep Tonxtoi. Hai cô trò gặp nhau ở nhà khách Bộ giáo dục trong một đêm đông lạnh lẽo. Ngồi nói chuyện với cô về đủ thứ trên đời, nhưng thích nhất là nghe cô kể những thông tin của khoa cho mình. Nhớ lắm. Lúc đó muốn ở lại ngủ để hai cô trò cùng nói chuyện nhưng vì xe đạp để ở Siêu thị Coop Mart nên không có cách nào được.
Là cuộc hội ngộ với thầy H khi thầy ra Viện Hán Nôm làm nghiên cứu. Hành trang thầy mang theo có 15 cuốn kịch bản cải lương mà thầy G gửi ra cho mình. Dù thầy ở Hà Nội cả tuần nhưng tranh thủ mãi hai thầy trò mới gặp nhau được. Một đêm lạnh, bỏ cuộc đi chơi với lớp để đi ăn vịt cỏ Vân Đình với thầy rồi lại lang thang bắt xe bus về trường.
Là cuộc hội ngộ với các thầy cô trong khoa khi mọi người ra dự hội thảo và lớp tập huấn tại Viện văn học. Cuộc hội ngộ có quy mô lớn nhất với hơn 1/3 số lượng thầy cô trong khoa ra Hà Nội. Đó là thầy G, thầy P, cô P, cô X, thầy H, thầy L, cô T, anh H, chị V. Cuộc hội ngộ lần này đã gắn chặt tình cảm của mọi người trong khoa hơn, nhất là sau hội nghị bàn tròn của thầy G và buổi đi chơi ở đường Lâm, chùa Tây Phương, chùa Thầy.
Là cuộc hội ngộ ngắn ngủi với chị K.V. Hai chị em gặp nhau khoảng 2 tiếng ở nhà thầy PXN để rồi sau đó lại có cuộc hội ngộ với một người khác cũng ở Sài Gòn ra, dịch giả cuốn: Thế mà là nghệ thuật ư?Chị K.V và chồng ra Hà Nội để dự hội thảo về Tình dục học. Lần đầu gặp chồng chị ý. Theo tiết lộ, chị đã tăng 4kg trong 3 tuần kể từ ngày về nhà chồng. Hic, chồng là bếp trưởng khách sạn có khác.
Là cuộc hội ngộ với thầy H, đang làm NCS ở Hà Nội. Đây là cuộc hội ngộ với người đồng nghiệp mà mình chưa quen nên phải thông qua sự sắp xếp của HH. HH đã điện thoại cho mình để hỏi ý kiến trước và cho thầy H số điện thoại của mình. Dù sao cũng cảm ơn HH vì đã giúp mình quen thêm một người đồng nghiệp nữa ở Sài Gòn. Dĩ nhiên, đề tài của cuộc hội ngộ này mà cụ thể là tại quán café Phố Cổ số 11 Hàng Gai và quán Bún chả số 1 Hàng Mành là HH.
Là cuộc hội ngộ mong chờ nhất trong tháng 4. Cuộc hội ngộ với anh Hai. Ngày 1 tháng 4, Hai điện thoại nói đang ở Hà Nội. Một cú lừa quá lộ liễu nên chẳng ai tin. Thế nhưng chủ nhật tuần sau thì là cuộc hội ngộ thật sự nhưng với lý do vô cùng lãng xẹt. Hai ra Hà Nội để thi văn nghệ. Trời đất, giọng hát của Hai như thế mà đi thi văn nghệ đủ biết tài năng ca hát của mấy chú công an trong Sài Gòn thế nào rồi. Dù sao cũng rất mong gặp Hai ở Hà Nội, một người lo xa tới mức chưa ra đến đây đã bắt mình đi mua ô mai để đem về Sài Gòn làm quà và bắt đóng gói sách vở, băng đĩa để đem về trước cho mình đỡ mệt. Hy vọng Hai sẽ không bị an ninh sân bay bỏ lại hành lý vì họ tưởng đi buôn sách và đĩa lậu.
Mong đến chủ nhật tuần sau.

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Khi em tìm nhớ, khi em tìm quên


Ước gì nhắm mắt lại, tỉnh dậy và thấy mình đã ở Sài Gòn. Không hiểu vì sao những ngày này sao lại nhớ Sài Gòn da diết đến vậy. Nghe những bài hát yêu thích ngày còn ở Sài Gòn. Ganh tỵ vì tin nhắn của Bờm hôm qua: Mi ơi. Ta vào SG rồi. Trong này nắng lắm nè. Không mưa như Hà Nội. Gửi cho mi chút nắng hen pà Nart (cái tên này là một nickname mà nó mới phát minh và đặt cho mình cách đây hai ngày, sẽ kể sau). Keke. Giữ sức khỏe nhen. Hẹn tái ngộ mi sớm.
Nhớ những con đường đông đúc ở Sài Gòn, nhớ những ngày tháng ngột ngạt ở Sài Gòn cứ tất bật chạy theo công việc để rồi than thở: sau hai năm ra trường chẳng làm gì cho ra hồn. Có biết đâu, những ngày tháng đó lại là những ngày tháng mình học tập rất nhiều từ kinh nghiệm của cuộc sống, của những vấn đề cần xử lý mà đôi lúc nhìn lại, mình cảm thấy trong đó chút tự hào: ừ thì mình cũng biết làm việc đấy nhỉ. Mình biết áp dụng những hàm excel để lọc danh sách sinh viên thi tuyển đầu vào CNTN, biết tính tiền cho hệ CNTN như một người kế toán, biết tổ chức tour cho 20 sinh viên CNTN đi Hà Nội thực tập như làm việc ở công ty du lịch…và còn rất nhiều cái biết khác nữa. Ở Sài Gòn, thường thì lười viết bài tiểu luận nhưng lại làm nghiên cứu khoa học rất nhanh. 20 trang luận văn viết được khi còn ở Sài Gòn giờ ra Hà Nội vẫn vẹn nguyên không nhúc nhích. Ở đây, viết tiểu luận, viết văn, sáng tác thơ, viết blog thì rất nhanh. Có lẽ nơi đây là mảnh đất sản sinh những tâm hồn nghệ sĩ.
                                                              Nhóm F5
Nhớ da diết những người bạn của nhóm F5, nhớ những ngày tháng khi cả nhóm xuất hiện ở sân bóng đá mini Bình Triệu, tụi sinh viên thấy mình đều không ngừng thắc mắc: chị Na đi cổ vũ cho ai vậy ta? Nhớ khoảnh khắc cả 5 người lập thành một nhóm cực kỳ dễ thương và cực kỳ đặc biệt. Lần đầu đi uống café với nhau, mình vừa được giải thoát khỏi thanh toán thực tập CNTN hành hạ sau một tháng trở về còn các em thì vừa trải qua kỳ thi giữa kỳ tin học. Vì được nghỉ sớm nên ba em đã mời mình đi uống café ở bên trường Nông nghiệp (vì thấy mình đi vào trường nổi bật trong chiếc áo màu hồng) và mời cả thầy dạy tin học. Dù làm việc với HH đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên uống café chung. Và cũng trong lần đầu tiên ấy, mình thú nhận người đầu tiên làm cho mình khóc khi về trường làm việc lại là HH. Vì lúc mới về, trông mình trẻ măng, thầy nhầm là sinh viên và giáo huấn cho một bài về việc mượn phòng. Mình đứng im, không biết mở lời như thế nào, bước ra khỏi phòng đào tạo, gặp con bạn thân ngồi chờ mình ở ghế đá, mới mở lời đã nghẹn ngào và  nước mắt tuôn xối xả. Mình không buồn, chỉ tủi thân vì  xin phòng cho sinh viên chứ đâu phải cho mình. Chính từ việc đó mà suốt thời gian làm việc ở trường về sau mình chẳng thèm cười với thầy ấy cho dù thầy ấy đã biết mình là giảng viên khoa Văn học và Ngôn ngữ. Sau khi nghe chuyện này, có lẽ để đền bù những giọt nước mắt mà mình bỏ ra, thầy ấy thường xuyên rủ mọi người đi chơi và từ đó nhóm F5 ra đời (mà mọi người nói vui là nhóm: bệnh bệnh J). Đó là khoảng thời gian mà mình cảm thấy vui nhất khi đi làm ở trường.
Riêng về HH, nhớ những ngày đi dạy ở Sóc Trăng, cứ liên tiếp điện thoại nhờ hết cái này đến cái kia dù mình đã nói đi nói lại là mình không có ở Sài Gòn. Nhớ HH dù căng thẳng trước một môn học mà nếu rớt thì không thể bảo vệ luận văn thạc sĩ được nhưng vẫn ôm một đống sách vở ngồi ở quán Gió Bắc chờ mình đến ăn cơm trước giờ đi thi. 
                                          Cafe: Gió Bắc
Nhớ quán café Trung Nguyên ở Hàng Xanh mà mình, HH và Hiền vẫn hay ngồi mỗi tối thứ hai để lập kế hoạch ăn chơi cho ngày hôm sau.
Nhớ café bên trường Nông nghiệp là nơi vẫn thường ăn sáng cùng HH, ăn trưa cùng đại ca, các đồng nghiệp và vô số cuộc hẹn hò khác (vì gần trường, hẹn qua đó cho tiện). 
                                         Cafe: Trầm
Nhớ café Trầm, nơi hương thơm tỏa ra nhè nhẹ từ những ngọn đèn dầu, nơi đã có một đêm sinh nhật ấm áp bên tiếng nước chảy từ vách đá và lời kể chuyện đầy hài hước của VV. Nhớ café Miền Đồng Thảo bên đường ray xe lửa nhưng đầy mộng mơ khiến cho mấy thầy trò tốn hơn 100k tiền taxi để đi uống cho bằng được. 
                                        Cafe: Miền Đồng Thảo
Nhớ café Gió Bắc, nơi có một đêm ấm áp bên những bé sinh viên thân yêu của mình để nghe giọng hát ngọt ngào của cô ca sĩ xinh đẹp trong bộ đầm màu đen, bên cây đàn piano, đàn violon và kèn saxophone. Nhớ cả nhóm đã ngạc nhiên như thế nào khi anh phục vụ bưng đến một dĩa trái cây to tướng mà cả nhóm không gọi. Và sau cái vụ trái cây ấy, cái quán với cái tên gây tranh cãi nằm bên cạnh Hồ Con Rùa trở thành nơi mà mình và mọi người hay PR cho bạn bè: quán phục vụ tốt, thân thiện và toàn những anh chàng đẹp trai. Vì cái tên gây tranh cãi ấy mà mới đây thôi mình đã thắng trong một vụ cá cược là Gió Bắc hay Gió Bấc. Dĩ nhiên, người lui tới cái quán ấy nhiều như mình phải là người chiến thắng rồi.       
Nhớ café Hàn Thuyên, nơi mấy đứa bạn thường tụ tập chuyện trò, ăn uống và ngắm cô dâu chú rể tạo đủ các kiểu dáng để chụp hình bên nhà thờ Đức Bà.
                                             Cafe Hàn Thuyên và những người bạn
Nhớ quán cơm chay Pháp Uyển với những giai điệu trong trẻo, thanh tịnh làm lòng mình cảm thấy nhẹ nhàng thanh thản khi lần đầu tiên đi ăn với Nụ. Và sau đó, mình còn trở lại quán này nhiều lần với ba, anh hai và những đứa em họ.
Nhớ quán Bánh Mì Tươi ở ngã tư Nguyễn Văn Thủ và Mạc Đĩnh Chi, nơi lần đầu đi ăn với thầy Nhật Chiêu và sau đó phát hiện ra món ăn yêu thích của thầy là bánh mì tươi. Những lần sau trở lại với anh hai, với ba, với một đứa em cùng phòng ở ký túc xá, mình cũng chưa một lần gọi món bánh mì tươi ở đó.
Nhớ nhà hàng Seul House, nơi mình được thưởng thức những món ngon như trong phim Hàn Quốc với mọi người trong lần sinh nhật thứ 24 và trở lại với VV trước khi ra Hà Nội. Nhớ những ngạc nhiên thơ ngây (mà mình gọi là “nhà quê”) của VV khi nếm thử hết món này đến món kia trong sự tò mò, thắc mắc.
Nhớ sự chân thành của VV, dù biết mình cố tình tạo ra những việc này việc kia để anh phải giúp đỡ trong chuỗi công việc bận rộn nhưng vẫn vui vẻ nhận lời. Nhớ tiếng gọi í ới của đại ca sau mỗi lần họp khoa, hai anh em đi ngồi café vỉa hè ngắm người đi đường qua lại. Nhớ thầy cô và các anh chị đồng nghiệp với biệt danh “Na nơ” mà mọi người hay trêu đùa cho sự điệu đà của mình. Nhớ anh D vì muốn gặp mình trong vòng 3 phút đã vượt qua chặng đường dài gần 30 cây số mà chỉ thiếu chút nữa thôi đoàn tàu đã lăn bánh.
Nhớ các em sinh viên mà mình hướng dẫn thực tập, nhớ bó hoa mồng 8/3 mà tụi em đã nhờ người lặn lội đường xa mua về tặng mình vì ở địa phương ấy không có hoa hồng. Nhớ chiếc túi xách mà một nhóm sinh viên ở chung đã lén mình đi chợ mua về tặng cùng lời xin lỗi vì ở đây không có giấy gói quà J. Nhớ chiếc bánh kem sinh nhật với dòng chữ Happy Birthday cô Li Na và cây nến 23 tuổi (trong khi mình phải thanh minh đi thanh minh lại là mình đã 24) mà các em đã tổ chức sinh nhật riêng cho mình một cách đầy bất ngờ và cảm động. Nhớ bó hoa 20/10 cùng chiếc túi xách màu đỏ mà các em đã gửi tặng cho mình trước khi ra Hà Nội cùng lời nhắn: Cô ơi, hàng tháng nhớ gửi ô mai về cho tụi em cô nhé. Ừ thì chiếc giỏ vẫn còn theo mình đến lớp và đi chơi còn ô mai Hà Nội vẫn chưa trở về. :)
            20/10/2010 và sinh viên
Còn nhiều cái, nhiều thứ để nhớ nữa nhưng không thể ghi ra hết ở đây. Chỉ nhớ rằng người Sài Gòn quan niệm về tình yêu trong trẻo dễ thương theo đúng nghĩa của nó. Yêu, ừ thì đơn giản là yêu, là đem hạnh phúc mà mình có được để làm những người xung quanh cũng cảm thấy hạnh phúc. Yêu là cho mà không đòi hỏi phải nhận lại. Có lẽ như vậy họ mới kéo dài được tình yêu của mình trong niềm hạnh phúc hân hoan và nếu có yêu ai đó họ cũng làm cho những người xung quanh cảm thấy họ trở nên đẹp hơn.
Nhớ, một lời hứa sáo rỗng chưa thực hiện được từ lời động viên mà mình đã gửi cho một người bạn: Hãy cố gắng viết và bảo vệ luận văn thạc sĩ thật tốt để em lấy đó làm mục tiêu phấn đấu. Bạn mình đã đạt học vị thạc sĩ vào ngày 30/09/2010 năm ngoái nhưng chưa bao giờ mình lấy đó làm mục tiêu phấn đấu. Mình vẫn bơ vơ trước trang luận văn và nhìn chăm chăm vào những con chữ thèm ngọ nguậy nhưng chưa bao giờ được chuyển động…

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...