Hiển thị các bài đăng có nhãn Buồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Buồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Hôm nay có một người con gái...

 
“Lâu nay có một người du khách
Gió bụi mang về xóm Ngự Viên
……………………………………
Hôm nay có một người du khách
Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên”
(Nguyễn Bính)
Hôm nay đi ăn món cá yêu thích với các chị nhưng thấy hơi lạ lẫm, không biết là vì món cá nấu chưa ngon, chưa đủ độ chín hay vì nhạt miệng, không thể ăn hay cũng có thể vì dạ dày tiết ra nhiều axit hơn thường lệ? Không biết, hoàn toàn không biết, chỉ thấy rưng rưng khi nghĩ đến những ngày tiếp theo.
Hôm nay  uống café cam chanh ở Trung Nguyên,thấy ngon hơn hẳn café ở Đài Loan. Mà thực ra có đi uống café ở Đài Loan bao giờ đâu, chỉ mua những gói café pha sẵn bé tý nhưng giá đến 85 Đài tệ (khoảng 60 ngàn VND). Rồi mọi người ngồi ở bàn café vừa uống vừa trò chuyện, nào là những ngày: phú quý sinh lễ nghĩa ở Việt Nam, nào là chuyện giao thông đi lại, chuyện đời sống giảng viên…Tất cả mọi chuyện đều tựu chung lại một chữ: buồn. Thôi thì cứ nhắm mắt lại và bước tiếp vậy.
Hôm nay đi Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh để xem triển lãm Mùa thu Hà Nội. Sau cả tháng thực tập về triển lãm, mình dễ dàng nhận ra ngay những khuyết điểm khi tổ chức triển lãm ở Việt Nam: những bức tranh không được chiếu sáng, những bảng giới thiệu không dịch tiếng Anh, sắp xếp các bức tranh không đồng đều và hợp lý, không giới thiệu nghệ sĩ…
Hôm nay gặp thầy ở văn phòng khoa để trò chuyện nhanh về những điều mình đã học được từ Đài Loan. Thầy bảo hy vọng mình sẽ không thấy mất cân bằng khi trở về và rời khỏi khoa. Mình không biết nhưng mình phải hiểu ngay từ bây giờ là ở Việt Nam, điều khiến giảng viên có thể gắn bó lâu dài với nghề nghiệp của mình chắc hẳn là tình yêu thương. Mình nghĩ rằng, các thầy cô đã từng đến Mỹ, Anh, Pháp, Úc, Nhật, Singapore, Đài Loan…nhưng vẫn trở về và tiếp tục công việc giảng dạy là bởi họ chấp nhận chứ không so sánh. Có lẽ cuộc sống này đòi hỏi con người phải biết chấp nhận nhiều hơn.
Hôm nay đi xem "Hot boy nổi loạn" mình thấy buồn. Phải thừa nhận đây là một bộ phim có cảnh quay, âm thanh, ánh sáng…gây hiệu ứng khá tốt về mặt hình ảnh. Bộ phim cũng đi sâu vào vấn đề giới tính con người, giàu tính nhân văn…nhưng cái mình thấy buồn là cái khác mà chắc ít khán giả nào ở đấy có cùng tâm trạng với mình. Mình nhớ Sài Gòn ngay khi ngồi xem bộ phim này. Những cảnh quay thâu tóm Sài Gòn vào một màn ảnh nhỏ bé khiến mình cảm thấy nhói đau. Sài Gòn so với nhiều thành phố khác trên đất nước mình thì rực rỡ xa hoa nhưng so với nhiều thành phố khác ở nhiều đất nước khác thì chẳng khác nào đống gạch vụn vỡ của tòa nhà mới đập chưa được dọn đi. Đường phố lúc nào cũng đầy người và xe, đầy nắng và bụi. Lần đầu tiên mình cảm thấy Sài Gòn nghèo và đáng thương đến như vậy. Vậy mà mình sẽ còn rời xa khỏi cái thành phố đáng thương này thêm 1 năm và 4 tháng nữa để trở về chung sống với nó dù không hy vọng nó sẽ khá hơn.
Hôm nay, chợt nhớ đến một bài thơ của Nguyễn Bính mà mình muốn nhại lại:
'Hôm nay có một người con gái
Ở Việt Nam mà nhớ Việt Nam'.

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Xin cho tôi là tôi



Tôi muốn tách mình ra khỏi những gì quen thuộc
để nhìn lại mình,
để suy nghĩ,
để lặng câm,
để khóc như một đứa trẻ
Tôi muốn nhìn ra biển
Biển ngoài kia đầy sóng
Cát nuốt dấu chân tôi
Thầm thì nín lặng
Tôi là ai trong ngàn con sóng khơi xa
Và là ai trong tiếng đại dương thầm thì
Hay đơn giản
Chỉ là một hạt cát bé nhỏ giữa sa mạc
Đầy nắng mênh mông
Tôi không biết gì về phần đời còn lại
Nhưng chẳng ước mình trở thành đấng tiên tri
Bởi dù sao
Đích cuối cùng của tôi là cuộc sống
Đi và trải nghiệm
Chịu đựng những giây phút nặng nề
Để rồi ôm mặt khóc như một đứa trẻ con
Ở nơi chỉ có mình tôi và đêm tối
Để rồi biến mất đi vào một ngày nào đó
Trong sâu thẳm trái tim tôi
Trong sâu thẳm trái tim người khác
Cho một ký ức chẳng thể nào vẹn nguyên.
Nếu ngày mai tôi là một ai khác
Xin đừng trách tôi
Bởi tôi đã đủ cô đơn
Để không phải chịu đựng thêm nỗi cô đơn nào khác
Bởi những giọt nước mắt tôi đã đủ mặn
Nên đừng xát muối trái tim tôi
Xin đừng trò chuyện với tôi
Trong một phút giây im lặng.
Xin cho tôi là tôi
Một cỗ máy không hoạt động
Không cất tiếng nói từ sự sống
Để tôi biết yêu thương chính mình.

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Buồn nôn(*)


Mỗi khi tôi nghĩ đến chuyện người chồng, người tình của mình sau này nhất định phải có một gương mặt, mắt mũi miệng, chân tay chiều cao, thân hình, tóc tai, máu mỡ xương cụ thể, tôi thấy buồn nôn...
Đã rất lâu rồi, tôi mới lại thấy hiện ra lại cái cảm giác buồn nôn khi nghĩ về một con người, dù vô diện.
(Trích blog của M.V ngày 27/02/2011)
Chắc hẳn khi viết những dòng này, chị đã cảm thấy mệt mỏi và mất niềm tin về con người nhiều lắm. Em thì không như vậy. Chưa bao giờ em đánh mất niềm tin về con người và nhiều khi sẵn sàng chấp nhận để ai đó lừa mình trừ khi sự thật được phơi bày một cách hiển nhiên. Những bài học về con người, em đã học hoài, học rất nhiều nhưng chưa thể nào học được hết. Không biết đến bao giờ em mới có thể nói được câu: Tất cả những gì thuộc về con người đều không xa lạ đối với tôi. Hiện giờ, em thấy mọi thứ hoàn toàn lạ lẫm.
Hôm nay, nghe một tin buồn về con người đã khiến em ngột ngạt suốt cả ngày. Kết cục em đã trút tất cả những dồn nén, những mệt mỏi của mình lên một người khác mà em quý mến bởi không thể phân biệt nổi là những câu đùa vô tình hay những lời nói cố ý. Em đã quá mệt mỏi, với cả chính bản thân mình.
Có lẽ, lỗi lầm lớn nhất của em là phân biệt quá rạch ròi cảm xúc của mình để rồi sau khi nghe tin đó em cảm thấy mất phương hướng. Nếu thông tin là đúng, em sẽ cư xử với người đó như thể người xa lạ vì sự thật là mọi người chẳng ai có thể chấp nhận được chuyện đó. Nhưng nếu thông tin đó là sai thì thật tội nghiệp cho người đó. Từ trước đến giờ, niềm tin của em luôn tựa vào lời kết luận sau cùng hoặc chính bản thân người đó thừa nhận. Thế nên, em cảm thấy rất khó khăn khi phải đối diện với người đó lúc này. Trong tâm trí em, người đó nói riêng và mọi người trong lớp nói chung bao giờ cũng là những người tốt. Em không có quyền và cũng không cho phép mình có quyền nghi ngờ bất kỳ người nào.
Em biết, em đã giữ khoảng cách với người đó sau khi nghe tin. Em biết mình thờ ơ hơn, cười ít hơn và trò chuyện ít hơn với người đó.
Em sợ những thông tin sai lệch. Em sợ một người nào đó phải chịu oan ức và bị cô lập.
Giờ đây, đau đầu và đau dạ dày viếng thăm em cùng lúc khiến em cảm thấy có lỗi với chính mình. Em muốn tự vấn một lần nữa: Biết bao giờ mới học hết những bài học về con người?
 -------
(*) Tên một tác phẩm của J.P. Sartre

Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

Cho chính mình...

Mình thích mở cửa sổ: dù lạnh hay mưa cũng vậy. Mình muốn mình và thế giới bên ngoài phải có sự kết nối nào đấy, nếu không phải con người thì với thiên nhiên cũng được bởi vì mình không hay ra ngoài.
Mà thực ra thì sự kết nối với thiên nhiên bao giờ cũng là sự kết nối đầy thi vị. Mình có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo, cảm nhận được những giọt mưa hắt lên đôi bàn tay tê cóng hay cười cợt với bầu trời nắng lung linh. Như vậy mình sẽ thấy thoải mái hơn, dễ thở hơn.
Đôi lúc muốn tách mình ra khỏi những gì quen thuộc một chút để nhìn lại mình. Dĩ nhiên, mình không tắt điện thoại, không bao giờ. Ngay cả email mình cũng vẫn trả lời bình thường. Chỉ có những nơi người ta có thể lắng nghe tiếng lòng mình và tiếng lòng người thì tạm thời rời xa một chút, chỉ một chút thôi.
Mình không sợ một mình, chưa bao giờ sợ và nhiều lúc lại muốn một mình. Chỉ một mình lang thang qua các con phố dù chẳng thể nhớ nổi tên. Chỉ một mình qua các hiệu sách cũ để mua những quyển sách yêu thích tặng cho một ai đó hoặc cho chính mình. Chỉ một mình, uống một chai bia để nhìn cuộc sống theo hướng hơi nghiêng nghiêng một chút, hay nói như bạn mình là “nhậu sự thảnh thơi”. Chỉ một mình và chiếc laptop, người bạn đồng hành của mình gần 4 năm ở một góc café nào đấy để cảm nhận sự sống vẫn còn tuôn chảy.
Đôi lúc, ngập ngụa trong những cái một mình đó khiến mình cảm thấy đơn độc. Đôi lúc, tự dối lòng mình là mình rất muốn một mình nhưng lại cần sự sẻ chia từ một ai đó. Đôi lúc, mong nhận sự quan tâm của một ai đó mà không cần phải nói gì…
Không khí buồn, người buồn, cảnh buồn, những bài viết buồn khiến mình cảm thấy nặng nề hơn. Mình không muốn những người bạn quan tâm tới blog của mình sẽ đọc những bài buồn thế này vì mình không muốn tạo hiệu ứng. (do mình đã từng bị như vậy :( ) Hy vọng lúc mở blog lại cho mọi người, bài viết này đã trôi qua và thay thế bằng một bài nào đó vui tươi hơn, hồn nhiên hơn và dễ thở hơn. Nếu ai đó vô tình đọc lại thì sẽ chỉ mỉm cười cho một đứa hay nghĩ vẩn vơ như mình chứ không bị ảnh hưởng bởi nó. Vì vậy, hôm nay, những dòng này tạm thời chỉ dành cho mình vậy…

Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

ĐÔI LÚC CẦN...MỘT BỜ VAI


Chiều rồi. Buổi chiều không ánh nắng. Tiếng máy cày ngoài ruộng. Tiếng xe chạy trên đường. Tiếng lạnh thấm vào da khiến cho cô đơn, trống vắng tăng lên gấp nhiều lần. 
Những bộ phim đứt đoạn vì người xem nghẹt thở, không thể xem. Những trang web dở dang vì không muốn đọc. Nhìn thấy bạn, không thể thốt nên lời vì chẳng biết nói chi. Nhiều người bảo: "Có gì thì điện thoại nghen" thì cũng nói lại câu nói ấy cho người nhà trong nỗi lo lắng, sợ hãi. Không nhận bất kỳ cuộc điện thoại nào khiến lòng nhẹ hơn một chút.
Mẹ đã đến nhà. Anh Hai chiều cũng đến. Ở đây, chỉ biết đi ra đi vào. Muốn gọi điện thoại cho ai đó và khóc. Như thế sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều. Nhưng gọi cho ai? Làm sao có thể khóc trước mặt người khác? Chỉ có thể khóc trong những câu thơ của chính mình:
Tạm biệt giấc mơ
Đưa tôi đi cổ tích
Tạm biệt cánh diều
Chờ lạc bước cô liêu
Tạm biệt nụ cười xưa
Nay hóa thành ảo ảnh
Tạm biệt hoa hồng đỏ
Vì chẳng hóa tình yêu
Tạm biệt ngày, tạm biệt đêm, tạm biệt nắng
Ta ở lại hờ hững giữa trần gian
Tạm biệt chơi vơi ta mang bao mộng tưởng
Hóa kiếp ve sầu chờ đợi giấc ngủ sang.


Thứ Tư, 10 tháng 11, 2010

VĨNH BIỆT CHIẾC MOBILE YÊU DẤU


Vậy là cũng có ngày mình nói lời vĩnh biệt nó, điện thoại yêu dấu của mình, chiếc điện thoại gắn bó với mình gần 1,5 năm qua. Mình nghĩ đồ vật cũng có linh hồn nên nó mới khiến cho mình cảm thấy nhớ. Gần 1,5 năm qua mình biết rằng mình đã dùng nó để nói chuyện với ai nhiều nhất và tin nhắn nào để lại cho mình nhiều kỉ niệm nhất. Mặc dù những lần nói chuyện điện thoại đó mình buồn nhiều hơn và từ lúc có chiếc điện thoại mới người đó chưa bao giờ chủ động nhắn tin cho mình. Có lẽ duyên phận giữa mình và nó chỉ đến đó và duyên phận của mình và người đó cũng chỉ đến đó, kỷ niệm vui hay buồn thì cũng qua rồi.
Hôm nay quả thực là một ngày không may mắn với mình khi liên tiếp gặp trục trặc với chuyện mượn phòng từ sáng sớm, chuyện xe cộ lên Megastar, chuyện mất điện thoại, chuyện rắc rối với máy vi tính…Và quả thực mình đã cảm thấy bất an trong suốt cả ngày hôm nay. Thực ra, mình đã buồn rất nhiều nhưng mình cố gắng không nghĩ đến nó nữa. Lần nào ra Hà Nội cũng để lại cho mình một điều gì đó và điều không may bao giờ cũng khiến con người ta nhớ lâu hơn. Mình muốn ghi lại ngày hôm nay, ngày mà mình mãi mãi rời xa chiếc điện thoại của mình và cũng là ngày đầu tiên bị mất đồ của chính mình.

Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010

NHỮNG NGÀY KHÔNG BÌNH YÊN!!!

Người ta nói năm tuổi là năm hạn. Có lẽ câu đó không sai. Mình đang đi qua những ngày hạn và đang từ từ đối diện tiếp với những ngày còn lại.
Sau những ngày bình yên là liên tiếp những chuỗi ngày không bình yên ập tới. Mình như đang sống trên đống lửa và cảm thấy bất an vô cùng. Mình không biết những ngày tới sẽ như thế nào nhưng hy vọng những biến cố vừa rồi đừng xảy ra nữa. Nếu có xảy ra thì chỉ cần xảy ra với mình là được rồi, đừng xảy ra với những người xung quanh mình vì thực sự sức chịu đựng của mình, khả năng bình tĩnh của mình rất kém.
Đúng là trong cuộc sống không thể nói trước được điều gì. Mình chỉ biết trông đợi và hy vọng. Hy vọng "Sau cơn mưa trời lại sáng" thôi. Có lẽ, có thể...
Tự nhiên, mình nhớ đến câu nói của Acsimet: "Hãy cho tôi một điểm tựa..."

Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010

CHỊ!!!

Chị à, có lẽ cho tới giờ phút này em chưa gặp người nào khác khổ hơn chị. Em cũng không hiểu tại sao nỗi đau lại ập xuống chị nhiều đến vậy. Đối với một người, chịu đựng sự mất đi một người thân yêu đã là quá sức rồi vậy mà trong vòng mấy tháng, chị phải chịu nỗi đau mất chồng rồi đến nỗi đau mất cha. Sau giỗ đầu của chồng và sắp đến giỗ đầu của cha chị lại chịu đựng thêm một nỗi đau nữa: mẹ bị tai biến trong tình trạng rất nguy kịch: hoặc là cưa chân hoặc là phải chuẩn bị... Đó là chưa kể những lúc buồn chị lại mang những chiếc đầm bầu ra xem và khóc vì bị sẩy thai đến mấy lần.
Em không biết phải nói thế nào với chị, phải an ủi chị điều gì, chỉ mong chị cố gắng. Mong chị và những chị em trong nhà cố gắng nhiều chị nhé. Em và những người trong nhà cũng sẽ cầu nguyện cho bà được bình yên vì em biết rằng, mặc dù bên ngoài bà lúc nào cũng vui vẻ nhưng có lẽ trong lòng bà phải chịu đựng rất nhiều, chịu đựng nỗi đau khi thấy con đau khổ, chịu đựng nỗi đau mất chồng và nỗi đau của sự cô đơn khi về già.
Đêm nay em sẽ thức viết tiểu luận để sáng mai vào bệnh viện với chị. Em mong rằng những người biết chị hay chưa biết chị nếu biết được cảnh ngộ của chị lúc này cũng sẽ cầu nguyện cho chị và gia đình vượt qua những giây phút khó khăn này. Cầu mong điều tốt đẹp sẽ đến với chị!

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009

HÔM NAY TA LỚN...


Hôm nay mình chợt nhận ra rằng mình đã lớn...
Mình đã lớn để không còn nhìn mọi thứ bằng con mắt màu hồng, bằng tất cả những điều kỳ diệu và đẹp đẽ của cuộc sống nữa. Mình đã lớn để bắt đầu đối mặt với rất rất nhiều điều khắc nghiệt trong cuộc sống này. Mình đã lớn để cảm nhận cuộc sống không đơn giản và dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng mình vẫn sốc trong rất nhiều chuyện.
Hôm nay mình đã biết...
Trong vòng gần bốn tháng mình gặp rất nhiều chuyện không vui và có hai ngày đặc biệt nhất tưởng chừng như mình không còn sức chịu đựng để vượt qua nữa. Cũng may mình còn biết khóc.
Ngày 30/10, lần đầu tiên mình khóc nhiều và trước mặt nhiều người.
Ngày 07/12, lần này mình không khóc nhiều như lần trước và không khóc trước bất kỳ ai nhưng ai gặp mình cũng đều nhận thấy được dấu ấn của những áp lực liên tiếp trên khuôn mặt mình.
Hôm nay mình thấy sợ...
Mình sợ những áp lực như thế này sẽ làm trái tim mình đóng băng và cảm xúc của mình sẽ chai sạn.
Mình sợ cảm giác lẻ loi cô đơn dẫu biết rằng mình vẫn thường thế.
Hôm nay mình đã hiểu...
Tại sao Nguyễn Công Trứ đã viết:
"Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo..."

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...