Hiển thị các bài đăng có nhãn Cô đơn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cô đơn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Buồn nôn(*)


Mỗi khi tôi nghĩ đến chuyện người chồng, người tình của mình sau này nhất định phải có một gương mặt, mắt mũi miệng, chân tay chiều cao, thân hình, tóc tai, máu mỡ xương cụ thể, tôi thấy buồn nôn...
Đã rất lâu rồi, tôi mới lại thấy hiện ra lại cái cảm giác buồn nôn khi nghĩ về một con người, dù vô diện.
(Trích blog của M.V ngày 27/02/2011)
Chắc hẳn khi viết những dòng này, chị đã cảm thấy mệt mỏi và mất niềm tin về con người nhiều lắm. Em thì không như vậy. Chưa bao giờ em đánh mất niềm tin về con người và nhiều khi sẵn sàng chấp nhận để ai đó lừa mình trừ khi sự thật được phơi bày một cách hiển nhiên. Những bài học về con người, em đã học hoài, học rất nhiều nhưng chưa thể nào học được hết. Không biết đến bao giờ em mới có thể nói được câu: Tất cả những gì thuộc về con người đều không xa lạ đối với tôi. Hiện giờ, em thấy mọi thứ hoàn toàn lạ lẫm.
Hôm nay, nghe một tin buồn về con người đã khiến em ngột ngạt suốt cả ngày. Kết cục em đã trút tất cả những dồn nén, những mệt mỏi của mình lên một người khác mà em quý mến bởi không thể phân biệt nổi là những câu đùa vô tình hay những lời nói cố ý. Em đã quá mệt mỏi, với cả chính bản thân mình.
Có lẽ, lỗi lầm lớn nhất của em là phân biệt quá rạch ròi cảm xúc của mình để rồi sau khi nghe tin đó em cảm thấy mất phương hướng. Nếu thông tin là đúng, em sẽ cư xử với người đó như thể người xa lạ vì sự thật là mọi người chẳng ai có thể chấp nhận được chuyện đó. Nhưng nếu thông tin đó là sai thì thật tội nghiệp cho người đó. Từ trước đến giờ, niềm tin của em luôn tựa vào lời kết luận sau cùng hoặc chính bản thân người đó thừa nhận. Thế nên, em cảm thấy rất khó khăn khi phải đối diện với người đó lúc này. Trong tâm trí em, người đó nói riêng và mọi người trong lớp nói chung bao giờ cũng là những người tốt. Em không có quyền và cũng không cho phép mình có quyền nghi ngờ bất kỳ người nào.
Em biết, em đã giữ khoảng cách với người đó sau khi nghe tin. Em biết mình thờ ơ hơn, cười ít hơn và trò chuyện ít hơn với người đó.
Em sợ những thông tin sai lệch. Em sợ một người nào đó phải chịu oan ức và bị cô lập.
Giờ đây, đau đầu và đau dạ dày viếng thăm em cùng lúc khiến em cảm thấy có lỗi với chính mình. Em muốn tự vấn một lần nữa: Biết bao giờ mới học hết những bài học về con người?
 -------
(*) Tên một tác phẩm của J.P. Sartre

Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Tản mạn chuyện cô đơn

Như những dòng viết ra để kể lại, để ngậm ngùi, để chia sẻ và để cho bớt cô đơn. Như một với một không phải là hai mà là một gì đó của khúc xuân ca cho ngày sắp sang mùa. Cỏ cây rụng trơ trọi chẳng còn lấy nổi một chiếc lá trên cành. Héo khô, xác xơ như chính con người vậy. Có phải vì Hà Nội những ngày này như thế mà mình thấy cô đơn hơn chăng?
Chat với chị:
-       qua tết em thấy tinh thần vẫn sao sao ý
-       chưa phấn chấn lắm
-       chắc tại vẫn còn lạnh
-       nên thấy buồn
-       J
Người nghìn trùng:
-       uh
-       hoi chi o ngoai do
-       co may ngay chi u uat, buon the luong
-       sau ngo len troi
-       moi hieu ra la tai sao
-       thoi tiet no cung anh huong toi con nguoi lam
-       bau troi xam xit
-       no lam minh buon
-       roi canh vat hiu hiu nua
-       noi gon lai la canh buon nguoi co vui dau bao gio
-       hihi
Ước gì như chị, có thể nhìn lên bầu trời để tìm thấy màu đen trong mắt nó. Chỉ cần như vậy thôi cũng đủ làm mình hân hoan. Bầu trời còn buồn hơn cả mình mà. Thế mà bầu trời mấy hôm nay trong xanh đến lạ. Ngày rằm nguyên tiêu, chỉ độc một mỗi trăng tròn. Trăng nằm trơ trọi trên bầu trời vì ánh điện thành phố đã ăn mất sao. Ánh sáng của trăng phả ra hơi lành lạnh. Có lẽ nó cũng cô đơn lắm.
Nhận tin nhắn của chị: Vừa đọc blog của em đấy, dường như ai cũng cô đơn cả, chẳng bao giờ hết cô đơn cả, nhìn mọi người mỗi ngày, thấy mọi người buồn hơn thì phải…
Lướt qua blog, facebook, thấy người người treo status: cô đơn. Mình ngẩn ngơ và mỉm cười tự nhủ: nỗi buồn đâu của riêng ai. Thấy ra mình còn may mắn hơn nhiều người khác vì có thể nhận diện được nỗi cô đơn, thỉnh thoảng cảm thấy hạnh phúc vì nó, cảm thấy nhờ nó mà mình yêu thương bản thân mình nhiều hơn.
Mà cần gì nói đến những người một mình như mình. Ngay trong tình yêu, người ta chẳng phải cũng luôn luôn cô đơn đó sao. Alice Martin trong Nỗi cô đơn của các số nguyên tố yêu nhau cũng xuất phát từ nỗi cô đơn. Nhưng rồi nỗi cô đơn ấy lại ngăn cách họ đến với nửa kia của mình, mãi mãi chỉ là những số nguyên tố đứng gần nhau và bao giờ cũng bị ngăn cách bởi một số khác. Những số nguyên tố chỉ chia hết cho một và chính nó.
Trong tình yêu, đôi khi nhiều người lại lựa chọn đi một mình bởi vì họ tin rằng không ai có thể hiểu họ, không ai làm nỗi cô đơn trong lòng họ được vơi đi nhưng họ đâu biết rằng chính người kia, dù yêu họ vẫn giữ nỗi cô đơn cho riêng mình. Chàng trai trong bài thơ tình thứ 28 của Tagore đã nói:
Đôi mắt băn khoăn của em buồn,
Đôi mắt em như muốn nhìn vào tâm tưởng của anh
Như trăng kia muốn vào sâu biển cả.
Anh đã để cuộc đời anh trần trụi dưới mắt em,
Anh không muốn giấu em một điều gì
Chính vì thế mà em không biết gì tất cả về anh.
Ai nói anh ấy không yêu. Anh ấy yêu nhiều đấy chứ. Và không chỉ có vậy, với anh ấy, yêu là không giấu bất cứ điều gì. Thế nhưng có một nghịch lý ở đây: càng không che giấu thì em lại càng không biết tất cả về anh. Cũng đúng thôi, vì cô gái đã quen đón nhận nên sẽ chẳng mảy may tò mò hay quan tâm đến những điều ẩn giấu trong tâm hồn chàng trai. Đó là những điều chỉ có thể cảm chứ không thể được nói bằng lời. Cô gái tưởng như đã làm chủ trái tim của chàng trai như một vị nữ hoàng nhưng không biết rằng, một bà nữ hoàng cai trị một quốc vương rộng lớn thì cũng sẽ chẳng bao giờ biết hết được biên giới của nó vì bà ấy chỉ nghe lời tâu lại từ quần thần của mình chứ chưa bao giờ thực sự đi tìm hiểu.
Dù biết rằng cô gái ấy sẽ chẳng thể hiểu được mình, sẽ vẫn để lòng mình trống trải trong những giây phút cô đơn nhưng chàng trai vẫn chấp nhận nó như một quy luật của cuộc sống, của tình yêu muôn thuở chứ không đòi hỏi và vẫn nguyện đi cùng cô gái đến trọn đời:
Trái tim anh cũng ở gần em như chính đời em vậy
Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu.
Ừ thì rồi thời gian cũng trôi đi và cuộc đời cũng sẽ biến chuyển theo biểu đồ hình sin. Cô đơn hay buồn phiền rồi cũng sẽ nhường chỗ cho niềm vui. Khi vui quá rồi thì lại nhớ đến cô đơn…
Những ngày này, khi đắm chìm trong mệt mỏi, buồn bã thì mình lại thấy yêu thương bản thân mình nhiều hơn dù biết rằng sẽ lại tiếp tục cảm thấy có lỗi với chính mình…


Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

ĐÔI LÚC CẦN...MỘT BỜ VAI


Chiều rồi. Buổi chiều không ánh nắng. Tiếng máy cày ngoài ruộng. Tiếng xe chạy trên đường. Tiếng lạnh thấm vào da khiến cho cô đơn, trống vắng tăng lên gấp nhiều lần. 
Những bộ phim đứt đoạn vì người xem nghẹt thở, không thể xem. Những trang web dở dang vì không muốn đọc. Nhìn thấy bạn, không thể thốt nên lời vì chẳng biết nói chi. Nhiều người bảo: "Có gì thì điện thoại nghen" thì cũng nói lại câu nói ấy cho người nhà trong nỗi lo lắng, sợ hãi. Không nhận bất kỳ cuộc điện thoại nào khiến lòng nhẹ hơn một chút.
Mẹ đã đến nhà. Anh Hai chiều cũng đến. Ở đây, chỉ biết đi ra đi vào. Muốn gọi điện thoại cho ai đó và khóc. Như thế sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều. Nhưng gọi cho ai? Làm sao có thể khóc trước mặt người khác? Chỉ có thể khóc trong những câu thơ của chính mình:
Tạm biệt giấc mơ
Đưa tôi đi cổ tích
Tạm biệt cánh diều
Chờ lạc bước cô liêu
Tạm biệt nụ cười xưa
Nay hóa thành ảo ảnh
Tạm biệt hoa hồng đỏ
Vì chẳng hóa tình yêu
Tạm biệt ngày, tạm biệt đêm, tạm biệt nắng
Ta ở lại hờ hững giữa trần gian
Tạm biệt chơi vơi ta mang bao mộng tưởng
Hóa kiếp ve sầu chờ đợi giấc ngủ sang.


Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

Có những con đường...

(Bài sưu tầm từ LM Nguyễn Tầm Thường để minh họa cho bài viết trước ). 
"Có những con đường phải đi một mình.
Có những con đường không thể một mình đi.

Có những con người.
Có những con đường.

Hai con lừa xuống núi.
Một con yếu quá, xin con kia chở giúp.
Con kia không chịu.
Nửa đường, con lừa nọ đuối sức, rồi chết.
Bao nhiêu gánh nặng của con lừa chết, người quản gia chất hết lên lưng con lừa kia.
Bây giờ nó hiểu về những con đường đi một mình.

Có những con người.
Có những con đường.
Người lữ hành thứ nhất ngã trong cơn bão tuyết
Người thứ hai đi ngang qua. Cúi nhìn, bỏ đi.
Người thứ ba vác kẻ xấu số, cố chống tuyết ôm nhau đi.
Gần đến ngôi làng. Người ta thấy xác của người thứ hai chết bên đường.
Tuyết ngừng thổi, cũng là lúc người thứ ba cõng được người lữ hành thứ nhất đế nơi.
Trong cái chết hoang vu kia, có tiếng than thở của tuyết:

Cái chết không bí ẩn vì giá lạnh, nhưng nằm kín trong tim con người. Nếu gã lữ hành thứ hai vác kẻ xấu số, đời ông ta đã không xấu số.

Người lữ hành thứ ba, bây giờ mới biết nhờ vác xác kẻ xấu số ngã bên đường, mà sức nóng của họ truyền cho nhau, cả hai sống sót đến được ngôi làng.

Bây giờ ông hiểu có những con đường không thể một mình đi.

Có những con đường.
Có những con người.

Tôi đọc những câu chuyện này trên đường đời. Kẻ đi trước tôi đã hiểu về những con đường nên họ viết ra những câu chuyện đó. Rồi họ chọn cho họ một con đường. Con đường của riêng họ.

Khi nói con đường riêng của mỗi người thì dù mình đi chung với người khác, nó vẫn là con đường riêng. Nó không riệng lẻ trong bóng người trên đường. Mà là riêng lẻ trong bóng hồn quyết định. Trong ý nghĩa đó tôi cũng gọi là đường đi một mình.

Đường đi một mình vì có những quãng đời chỉ có mình mình đi.
Đường đi một mình vì có những quãng đời không ai muốn đi với mình, mình vẫn phải đi.
Đường đi một mình vì có những quãng đời người khác đi chung với mình, nhưng mỗi người vẫn có con đường của riêng nhau.

Có những con người.
Có những con đường"...


Thứ Hai, 13 tháng 12, 2010

ĐÔI KHI CÔ ĐƠN

Ừ, thì cô đơn thế còn gì. Có lẽ đó là tình hình chung không chỉ của con người. Mặt trăng, mặt trời...còn cô đơn, huống chi ta.
Cô đơn là khi ta đi chung trên một con đường cùng với nhiều người nhưng vẫn chỉ thấy mỗi bóng ta với ta. Cô đơn là khi có nhiều con đường ta có thể đi chung với nhiều người nhưng ta vẫn chọn con đường mà ta phải bước đi một mình.
Hôm trước, phần thi ứng xử của cuộc thi hoa hậu trái đất có câu hỏi: "Điều gì quan trọng hơn với bạn, hoàng hôn hay là bình minh?",cô hoa hậu Ấn Độ (mà bây giờ đã là Miss Earth) trả lời rằng:“Chắc chắn tôi sẽ chọn bình minh bởi vì khi nghĩ đến bình minh người ta sẽ biết rằng mình có cả một ngày mới để có thể làm được rất nhiều việc và trong ngày đó bạn sẽ có 24 tiếng để tạo nên những điều tốt đẹp hơn cho cuộc sống. Càng có nhiều thời gian bạn sẽ càng làm thêm được nhiều việc tốt”. Quả thực, đây là câu trả lời rất thông minh nhưng nếu là mình, mình sẽ chọn hoàng hôn (chắc đó là lý do mà mãi mãi mình sẽ không bao giờ trở thành Miss Earth :D). Điều này mình đã viết cách đây hai năm trong tiểu thuyết đầu tay Hẹn gặp anh nơi thiên đường. Lúc Thiên ngắm hoàng hôn cùng Duyên, anh nói: Khi mặt trời đi từ từ xuống biển có nghĩa là một ngày vừa chết đi. Do đó, anh cảm thấy thời gian như gấp gáp hơn, cuộc đời mình dường như ngắn lại và anh biết mình có nhiều thứ phải làm. Và người yêu Thiên đã trả lời (một cách chẳng ăn nhập gì cả): Em không biết. Mặt trời đối với em quá lớn, đi xuống biển nó lại càng lớn hơn nữa. Nhưng em lại yêu nó, em yêu cả ánh nắng gay gắt nhất của nó. Nếu như có ngày nào đó, mặt trời không còn chiếu sáng, không còn nóng thì nó sẽ không còn là nó nữa. Con người chúng ta cũng vậy.  
Mình muốn đưa dẫn chứng này để thấy nhân vật của mình ngay cả khi yêu nhau cũng rất cô đơn mặc dù mỗi người đều có những lý lẽ riêng của họ. Mình không chắc là có thổi sự cô đơn của mình vào họ hay không nhưng mình biết chắc rằng: Nhà văn là người cô đơn trên trang giấy. Dĩ nhiên mình không phải là nhà văn, chỉ đơn thuần là người viết văn mà thôi:)
Tự nhiên muốn đọc lại bài thơ này:

Cành dâu cao, lá dâu cao
Lênh đênh bóng bướm trôi vào mắt em.
Anh đi đèn sách mười năm
Biết rằng bóng bướm có lên kinh thành?

Cành dâu xanh, lá dâu xanh
Một mình em hát, một mình em thương.
Mới rồi mãn khóa thi hương
Ngựa điều võng tía qua đường những ai?
(Bóng bướm- Nguyễn Bính)

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...