Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

Trở về

Tôi không viết note cho Hà Nội dù đã định làm thế. Có lẽ, những note về Hà Nội đã nằm đâu đó trong những entry trước kia rồi. Hà Nội đã cho tôi nhiều thứ nhưng cũng lấy đi của tôi nhiều thứ . Dù sao tôi cũng thấy an ủi vì tất cả những thứ đó chỉ có giá trị vật chất và có thể xem chúng như những kỷ vật tôi để lại cho Hà Nội. Hơn nữa, cái mà Hà Nội cho tôi có ý nghĩa lớn lao hơn thế nhiều.
Tôi đến Hà Nội lần này là lần thứ tư nhưng khác hẳn những lần trước. Lần này, tôi đã có 7 tháng gắn bó với Hà Nội, đủ thời gian để nếm trải những cơn mưa phùn mùa đông, không khí lạnh của miền Bắc và cả cái nóng khó chịu của mùa hè. Tôi cũng đã có thời gian đi qua những mùa hoa Hà Nội và để lại chúng trong những bức ảnh về vườn cải, vườn cúc, về những hàng cây hoa sưa nở trắng đường Thanh Niên hay ký túc xá Mễ Trì, về những cây phượng nở đỏ rực xung quanh Hồ Gươm và về những hàng bằng lăng tím qua rất nhiều con phố. Tôi rất thích những chiếc xe đạp chở hoa, thích những bó loa kèn, sen trắng, sen hồng trên từng con phố lặng lẽ và tôi biết mình sẽ nhớ đến chúng rất nhiều.
Hà Nội không chỉ đẹp về hoa mà còn thơm mùi thức ăn với những món ngon, lạ. Tôi không biết sẽ tìm đâu trên những ngả đường Sài Gòn những món ăn như: phở cuốn, bún chả, vịt cỏ nướng,…Tôi không biết sẽ tìm đâu trên những ngả đường Sài Gòn những con phố mang dáng dấp như phố cổ Hà Nội, bày biện la liệt những kỷ vật mang đậm chất Việt Nam? Ừ, có lẽ đúng là khó tìm thật nhưng tôi vẫn chọn gắn bó cuộc đời mình với Sài Gòn bởi đó là tính cách, là con người của tôi.
Đêm qua và đêm nay, Hà Nội và Sài Gòn đều mưa. Có lẽ lâu lắm rồi ở hai thành phố này mới có sự tương đồng về thời tiết.
Hôm nay, tôi đã trở về ngôi nhà của mình ở Sài Gòn. Gần như cả ngày tôi chỉ ngủ và thỉnh thoảng lên mạng nói chuyện với một vài người. Tôi chưa ra ngoài để nhìn xem Sài Gòn có thay đổi gì so với lúc tôi đi không. Dù không bận rộn, dù chẳng làm gì nhưng tôi đã từ chối lời mời đi ăn của một vài người bạn chỉ để ở nhà và chẳng làm gì.
Tôi đã nghe nói nhiều đến việc thay đổi và thích nghi, nhất là trở về trường sau một thời gian dài đi đâu đó. Tôi hiểu mình không thuộc tuýp người nhanh thích ứng với môi trường nên đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng khi trở về. Thế nhưng không hiểu sao, tôi vẫn cảm thấy mọi thứ xung quanh mình lạ lẫm lắm. Liệu đó có phải là triệu chứng xung đột tâm lý như các chị thường kể cho tôi nghe không? Hay đơn giản chỉ là nhớ một thói quen mà tôi phải từ bỏ để bắt đầu một thói quen khác? Tôi cũng không biết nữa. Có lẽ điều tôi cần bây giờ là thời gian.

4 nhận xét:

  1. Vậy là anh và em sẽ có cùng một miền nhớ. :(

    Trả lờiXóa
  2. nguyễn huy tuấn22:59 9 tháng 6, 2011

    Hà Nội vẫn gói gém chút tình cho người tạm xa và giữ lại nỗi vương vấn cho riêng mình.

    Trả lờiXóa

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...