Trong những
ngày cuối cùng ở Hà Nội, tôi bị mất xe đạp. Dù không nói ra nhưng tôi thừa hiểu
tại sao chiếc xe đạp đã cùng tôi qua nhiều con phố ở Hà Nội, theo tôi đến lớp mỗi
buổi sớm mai, không ít lần chở những bó hoa xinh xắn tô điểm cho căn phòng trọ
bé nhỏ của tôi suốt một thời gian dài đã bốc hơi một cách đột ngột như vậy. Tôi tiếc vì không thể trả lại kỷ vật gắn bó với mình trong một chặng đường đẹp đẽ
cho mợ, chủ nhân thực sự của nó. Chiếc xe đạp đã đi cùng với nỗi day dứt
riêng của tôi mỗi khi nghĩ về Hà Nội.
Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012
Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012
Điện ảnh và hội họa
Khi viết báo cáo về bức tranh Las Meninas của Diego Velazquez tự dưng tôi nghĩ nhiều đến điện ảnh, nghĩ nhiều đến Ozu, người đã sử dụng rất chính xác từng khuôn hình, từng đồ vật trong khuôn hình để tạo nên những kiệt tác vĩ đại. Điện ảnh và hội họa dĩ nhiên có mối liên hệ với nhau và có lẽ người làm phim giỏi cần nắm vững các quy tắc của hội họa, của bố cục, của sắp xếp hình ảnh. Các nhà làm phim trẻ có lẽ cần phải học hỏi nhiều từ các bậc thầy hội họa mới có thể làm nên được những tác phẩm điện ảnh xuất sắc khiến người xem nể phục. Ai đó nói rằng: “Nếu tôi nhìn được xa hơn đó là bởi tôi đứng trên vai những người khổng lồ” quả thực không sai. Hãy xem mỗi khuôn hình là một bức tranh và người đạo diễn là họa sĩ kiến tạo nên bức tranh đó. Bố cục, ánh sáng và vị trí các nhân vật như thế nào...sẽ giữ vai trò quan trọng trong việc quyết định ý nghĩa của cảnh đó chứ không phải lời thoại và hành động nhân vật. Điện ảnh không phải là sân khấu.
Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012
Chuyện kể từ Đài Loan (3): 12 ngày
Những người yêu thú cưng chắc hẳn sẽ rất mong muốn chúng có được sự đãi ngộ đặc biệt như ở Mỹ. Chúng không những được xem trọng như một thành viên trong gia đình, được chuẩn bị những bữa ăn đặc biệt dành riêng cho chúng, được chủ nhân xin nghỉ làm để ở nhà săn sóc khi bị đau ốm, được mang theo khi đi làm hoặc được trưng bày hình ảnh tại nơi làm việc mà còn được coi trọng trước Pháp luật. Ngày13 tháng 9 năm 2000, ký giả Richard Willing đã tiết lộ: "Under Law Pets Are Becoming Almost Human" (Luật Pháp Mỹ coi thú cưng không khác gì Con Người).
Nhãn:
Đài Loan
Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012
Hoa Liên - cuộc hành trình đến dưới chân tượng Phật
(Chuyện kể từ Đài Loan-2)
Thông thường,
tôi muốn kể lại tất cả những nơi tôi đã đi qua trên Đảo Ngọc Đài Loan nhưng
chuyến đi Hoa Liên mà tôi thực hiện cách đây 6 tháng vẫn mãi khiến tôi do dự. Đây
không đơn giản là đi đâu, nơi đó có gì đẹp, có món ăn gì ngon..mà có một điều đặc
biệt khác, hay nói đúng hơn đó là một bí mật…một bí mật dưới chân tượng Phật và
nếu kể về Hoa Liên thì chắc chắn phải kể về bí mật ấy.
Nhãn:
Đài Loan
Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012
Mình đã hiểu
Có một lần, mình nghe một người nói rằng thời gian bên mình là thời gian dài nhất trong năm. Câu nói vô tình mà chân thật ấy đã khiến mình cảm thấy ăn năn, day dứt vì đã bảo người ấy đi cùng mình và thật sự đau lòng vào khoảng thời gian rất lâu sau đó.
Có một lần, mình nghe người ấy nói rằng không thích đi du lịch, không thích đến những vùng đất mới và mình đã tin vào điều đó.
Có một ngày, mình nhận ra rằng, không phải người ấy không thích đi du lịch, không thích đến những vùng đất mới mà điều quan trọng là đi đâu, với ai. Mình nhận ra rằng, người ấy vẫn thích đi du lịch và thậm chí không quan tâm mất bao nhiêu thời gian, tiền bạc bởi chỉ cần người ấy được đi với người mà người ấy thích, đến vùng đất mà người ấy thích và mình hiểu người ấy đã tìm thấy điều đó. Mình cũng nhận ra rằng, mình nhàm chán tới mức khiến người ấy cảm thấy thời gian bên mình luôn luôn dài, khiến người ấy phải phát sợ những chuyến đi nên chưa bao giờ tỏ ý muốn đợi mình về để đi cùng mình đến vùng đất nào đó, nơi mà cả hai đều chưa từng đặt chân đến, có chăng chỉ là những đề nghị đơn độc từ mình.
Có một ngày, mình hiểu ra rằng, khi người ấy đã tìm được cho mình người bạn đồng hành mới để cùng đi đến những vùng đất mới thì người lữ khách như mình đã đến lúc nên bị đuổi xuống xe hoặc tự nguyện xuống xe. Ừ, đuổi xuống hay tự nguyện thì cũng đều như nhau cả bởi mình không muốn xuất hiện trong hình ảnh nhàm chán của một ai đó và càng không muốn ai đó phải miễn cưỡng quan tâm tới mình. Tất cả những gì đi ra từ trái tim nếu không được nhận lại từ chính trái tim thì đều là miễn cưỡng và mệt mỏi. Thật lòng mình không bao giờ muốn như vậy.
Có một lần, mình nghe người ấy nói rằng không thích đi du lịch, không thích đến những vùng đất mới và mình đã tin vào điều đó.
Có một ngày, mình nhận ra rằng, không phải người ấy không thích đi du lịch, không thích đến những vùng đất mới mà điều quan trọng là đi đâu, với ai. Mình nhận ra rằng, người ấy vẫn thích đi du lịch và thậm chí không quan tâm mất bao nhiêu thời gian, tiền bạc bởi chỉ cần người ấy được đi với người mà người ấy thích, đến vùng đất mà người ấy thích và mình hiểu người ấy đã tìm thấy điều đó. Mình cũng nhận ra rằng, mình nhàm chán tới mức khiến người ấy cảm thấy thời gian bên mình luôn luôn dài, khiến người ấy phải phát sợ những chuyến đi nên chưa bao giờ tỏ ý muốn đợi mình về để đi cùng mình đến vùng đất nào đó, nơi mà cả hai đều chưa từng đặt chân đến, có chăng chỉ là những đề nghị đơn độc từ mình.
Có một ngày, mình hiểu ra rằng, khi người ấy đã tìm được cho mình người bạn đồng hành mới để cùng đi đến những vùng đất mới thì người lữ khách như mình đã đến lúc nên bị đuổi xuống xe hoặc tự nguyện xuống xe. Ừ, đuổi xuống hay tự nguyện thì cũng đều như nhau cả bởi mình không muốn xuất hiện trong hình ảnh nhàm chán của một ai đó và càng không muốn ai đó phải miễn cưỡng quan tâm tới mình. Tất cả những gì đi ra từ trái tim nếu không được nhận lại từ chính trái tim thì đều là miễn cưỡng và mệt mỏi. Thật lòng mình không bao giờ muốn như vậy.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)