Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (8): Có lẽ mình là người khó chia sẻ

Khác với những cuộc hành trình trước, cuộc hành trình lần này mình không đi một mình mà đi với ba người bạn Việt Nam, những người cùng học chương trình Thạc sĩ ở trường. Để cuộc hành trình diễn ra thuận lợi, mình đã mất hơn 2 ngày 2 đêm thiết kế lịch trình, nhờ các bạn trong lớp đặt giúp nhà nghỉ, tìm những nơi cần đến, những đặc sản cần ăn, những tuyến xe bus, tàu điện, tàu hỏa cần đi...Nếu mình đi một mình sẽ không nhất thiết phải làm những việc này bởi ở Đài Nam, mình có thể ở nhà chị và chị sẽ đưa mình đi những nơi nổi tiếng mà chị biết. Đây có lẽ cũng là lần cuối cùng mình xuôi về phương Nam với điểm đến xa nhất là thành phố Cao Hùng. Và đây cũng có lẽ là cuộc hành trình sẽ đem đến cho mình những cảm xúc khó tả nhất bởi tâm trạng của những cái đầu tiên và những cái cuối cùng.

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (7): Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san(*)

Chợt nhớ ra Hà Nội đang vào mùa hoa cải. Sắc vàng và dòng người tấp nập như xua tan không khí lạnh lẽo của mùa đông. Những kỷ niệm xưa tưởng chừng sờ tay lại còn chạm vào được, vậy mà đã trôi qua hai năm rồi:
Có một mùa hoa cải 
Nở vàng bên bến sông 
Em đang thì con gái 
Đợi anh chưa lấy chồng
Ừ, có lẽ những ai đã đến vườn cải, đã chìm ngập trong sắc vàng nơi đây rồi sẽ càng thấu hiểu sự da diết trong những câu thơ của Nghiêm Thị Hằng. 

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Chuyện kể từ Đài Loan (6): Đài Bắc, một ngày mưa



Đài Bắc đã bắt đầu đợt mưa phùn mới. Sáng sớm ra đường, những giọt mưa bay lất phất thấm vào da thịt lạnh tê tái. Những giọt mưa theo chân mình qua những hàng cây, những hành lang bé nhỏ, gặp người này, chào người kia cho một buổi sáng thứ bảy dịu êm. Người đi bơi, người đi thư viện, còn mình lững thững đến cổng trường trong tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc Nokia cũ kỹ:

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

Xin lỗi

Xin lỗi vì đã không thể mang đến niềm vui trọn vẹn
Xin lỗi vì đã không thể là người may mắn
Bởi cuộc đời em chưa bao giờ được tạo nên bởi những cơ may
Chưa bao giờ được thừa hưởng những điều định sẵn
Chỉ là kẻ ương bướng không chịu bỏ cuộc
Khi hy vọng vẫn còn
Để mãi mãi không bao giờ phải nói lời hối tiếc.
Vì vậy
Nếu còn ước mơ
Thì đừng từ bỏ
Anh nhé.


Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

...

Gửi người từng được/bị em thêu tên trên chiếc lá:
Không ai có thể thoát khỏi nỗi cô đơn của chính mình trừ khi bản thân mình muốn thế, còn sự cô độc thì có thể bởi lúc nào bên cạnh anh cũng có người đồng hành. Vì vậy:
"Đi đâu cho thiếp theo cùng
Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam..."
Bất cứ khi nào muốn, nhé!
Bình an!

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...