Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Hãy sống một lần cho tuổi trẻ

Tôi đang đi dưới cơn mưa chuyển mùa tháng tư thật chậm rãi để lắng nghe mùa về. Mùa về lâu quá, cứ lấn cấn mãi mấy bận nắng mưa, mấy bận nóng lạnh đột ngột. Hai bên đường, những cánh hoa bồ công anh bé nhỏ theo gió bay đi để lại những đài hoa trơ trọi. Giờ đây tôi mới hiểu tại sao bồ công anh lại tượng trưng cho tình yêu. Nó mong manh như những sợi tơ khiến người ta lúc nào cũng muốn che chở, bảo vệ. Chỉ cần mạnh tay một chút thôi, những sợi tơ ấy sẽ tan biến, mất hút.
Những con đường hàng ngày tôi đến lớp vẫn thơm mùi hoa sữa, chỉ thoang thoảng thôi chứ không gay gắt như nhiều đường phố đã đi qua. Mùi hương gợi nhớ đến một đêm lang thang ở quận 7 cùng em, cùng thầy trước khi nói lời từ giã miền Nam đất nước. Mùi hương của một ký ức đã đi xa: đẹp và buồn, buồn như chính lời một bài hát của nó:
Em vẫn từng đợi anh
Như hoa từng đợi nắng
Như gió tìm rặng phi lao
Như trời cao mong mây trắng
Những ngày này, facebook tôi đón thêm một vị khách mới. Bằng cách nói chuyện, bằng những tin nhắn, tôi hiểu vị khách ấy tự tin đến lạ lùng. Cũng phải thôi, với ngoại hình như thế, với nghề nghiệp như thế, với khả năng cầm kỳ thi họa như thế thì sao lại không thể tự tin. Nhưng với vị khách ấy, tôi thấy xa lạ quá đỗi. Tôi luôn quý trọng những người làm văn chương, nghệ thuật, những người sở hữu tình yêu thương bao la đối với nhân loại nhưng cũng sợ nhiều thứ. Tôi sợ khoái cảm cô đơn của họ mà không muốn bất kỳ ai phá bỏ. Tôi sợ những cách nói màu mè, những lớp áo ngụy trang. Dĩ nhiên, không phải ai làm văn chương nghệ thuật cũng đều thế cả. Tuy nhiên, tình cảm ban đầu của tôi đối với người nào đó lại là ở chính con người họ, chính tình cảm, chính những sự quan tâm một cách chân thành và giản dị của họ đối với tôi chứ không phải bởi tài năng.
Những ngày này, tôi nói chuyện với em thường xuyên hơn trong những buổi chiều ở triển lãm.  Những câu chuyện của hai chị em chỉ xoay quanh café, thuốc lá, sách, thời tiết, động đất,phong cảnh, diễn viên, đạo diễn…ở Niu Zealand và Đài Loan nhưng có thể nói qua nói lại mấy tiếng đồng hồ. Dĩ nhiên, giữa tôi và em đều có những người bạn chung thân thiết nhưng câu chuyện của hai chị em chẳng có bóng dáng bất kỳ người thứ ba nào. Tôi thích cách nói như vậy bởi đơn giản tôi và em là tôi và em, quan điểm về người thứ ba giữa tôi và em sẽ không giống nhau vì mỗi người tiếp xúc họ trên những khía cạnh khác nhau. Sau những cuộc trò chuyện ấy, tôi cảm thấy an lòng hơn.
Những ngày này, tôi loay hoay trong nhiều thứ. Tôi không biết thời gian vừa qua, thậm chí là một, hai năm vừa qua, có điều gì kéo tôi đi ra khỏi chính mình thật xa không hay chỉ là vì tôi đã lớn hơn nên có nhiều thứ thay đổi. Thay đổi là thực sự cần thiết bởi những trải nghiệm, những sự tiếp xúc khác nhau sẽ cho mình nhiều kinh nghiệm để trưởng thành hơn. Tuy nhiên, thay đổi vì một điều gì đấy sẽ thật là đau đớn.
Tôi đang đi lại về nơi đã bắt đầu, nơi tôi có thể nhìn thấy được bản thân mình và thoải mái làm mọi việc cho chính mình. Mọi cố gắng, mọi nỗ lực tôi đã thực hiện trọn vẹn và không bao giờ phải hối tiếc vì những điều đã qua dù kết quả có thể nào đi chăng nữa. Đối với một người, điều đáng sợ nhất không phải là đánh mất đi thứ quý giá nhất trong cuộc đời mình mà vì mình đã không nỗ lực hết mình cho điều quý giá ấy. Và khi điều quý giá ấy qua đi,  khi không thể lấy lại được thì lại tiếp tục ôm hoài niệm, tiếc nuối và sống trong những ngày tháng đã qua để lại tiếp tục đánh mất đi những điều tốt đẹp ở hiện tại. Tại sao quá khứ kia không thể là bài học cho hiện tại để có một kết thúc tốt đẹp ở tương lai? Tôi từng nghe một bài viết trên Quick and Snow show với nội dung thế này: 
Tôi biết nhiều người dù đau, dù mỏi mệt, dù đã chằng chịt những vết xướt trong tim, mà việc buông tay một mối tình vẫn là điều chưa thể! Cuối cùng, điều người ta luyến tiếc, đâu phải là người kia, mà là những tháng ngày ấp ôm nuôi dưỡng tình cảm ấy, những tháng ngày mà kí ức ở đó đã qua một lần và sẽ không bao giờ trở lại. Điều khiến chúng ta còn khắc khoải, là tình cảm, chứ không phải là người ta cảm …Người ta vẫn cứ mãi vỗ về nhau: “Quên người đó đi” … mà sao không một lần bảo với nhau: “Quên tình cảm đó đi”. Trong khi quên một tình cảm không phải dễ chịu hơn nhiều so với việc quên một người đã từng quá đỗi quan trọng hay sao.” 
Ừ, đâu ai bắt mình phải quên đi một người khi người đó vẫn là hiện tại tốt đẹp đối với mình, có quên là quên đi tình cảm, cái không thể tồn tại vì lý do này hay lý do khác, như thế liệu có dễ dàng hơn chăng.
Cuộc đời con người đẹp nhất là tuổi trẻ. Vì vậy, tôi cảm thấy thật tiếc cho những người đã để cho tuổi trẻ của họ qua đi với ký ức về nó chỉ là những tiếng thở dài, những nỗi âu sầu, những điều họ bỏ lỡ, những tình yêu mà họ chưa trải nghiệm, những năm tháng , những điều tốt đẹp họ chưa thực sự sống hết mình.
Nếu bạn còn thời gian cho tuổi trẻ, hãy một lần sống cho nó và cho chính bản thân mình. Tại sao lại để cảm xúc của bạn, nỗi vui buồn của bạn bị người khác chi phối khi họ không thuộc về bạn. Tại sao không một lần sống cuộc đời của chính mình, đối xử công bằng với bản thân mình. Bạn đã bao giờ nghĩ đến điều đó chưa? Còn tôi thì đọc được ở đâu đó rằng: 

Điều đáng tiếc nhất trên đời không phải là việc đánh mất một người mà ta yêu thương. Điều đáng tiếc nhất là vì một người không yêu thương ta, lại khiến ta đánh mất mình.

6 nhận xét:

  1. người bạn lớn13:38 19 tháng 4, 2012

    Cách nhìn nhận hay đấy, cố gắng sống như thế nhé.

    Trả lờiXóa
  2. "Nếu bạn còn thời gian cho tuổi trẻ, hãy một lần sống cho nó và cho chính bản thân mình. Tại sao lại để cảm xúc của bạn, nỗi vui buồn của bạn bị người khác chi phối khi họ không thuộc về bạn. Tại sao không một lần sống cuộc đời của chính mình, đối xử công bằng với bản thân mình. Bạn đã bao giờ nghĩ đến điều đó chưa?"

    Giờ không còn nghĩ nữa, chị đã, đang và sẽ làm điều đó.
    Chị em mình cùng cố gắng nhé!

    Trả lờiXóa
  3. " tình cảm ban đầu của tôi đối với người nào đó lại là ở chính con người họ, chính tình cảm, chính những sự quan tâm một cách chân thành và giản dị của họ đối với tôi chứ không phải bởi tài năng"
    Chị thích câu này.
    Khi người ta quan tâm đến mình có nghĩa là trong người ta ít ra có một chút gì đó cho mình. Còn tài năng ư, là của họ mà...
    Có phải như vậy mình sẽ không bị tổn thương?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hihi, đó là tình cảm ban đầu để mình có thiện cảm với một người nào đó thôi chị à. Nhưng sau đó thì...mình vẫn có thể bị tổn thương vì những chuyện khác...Dù sao em thấy những quan tâm chân thành và giản dị của người nào đó đối với mình sẽ để lại trong lòng mình nhiều ấn tượng tốt đẹp dù mình và người đó có tiếp tục song hành đến cuối cuộc đời hay không.

      Xóa

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...